Biên Dịch: ursawarrious
Trong khoảng thời gian này, Quân Vô Ý chủ trì công trình từ thiện dưới sự ủng hộ của một lượng tài lực vật lực khổng lồ, có thể nói là tiến hành càng ngày càng thuận lợi, vô số thiếu nam thiếu nữ bơ vơ, hết thảy đều được lão thu nhận, sau đó sắp xếp chỗ ăn chỗ ở, tâm bệnh của Quân Vô Ý, cũng tiêu trừ rất nhiều, Hàn Yên Dao tự nhiên là vô cùng cao hứng, từng bóng ma, dưới nụ cười thuần khiết đầy thỏa mãn của những hài từ này, đã biến mất từ lâu…
Được bồi tiếp bên cạnh phu quân, vẻ mặt nàng vô cùng hạnh phúc, tiểu phúc nàng hơi nhô ra…Dường như là đã có bầu…
"Xoát" một tiếng, Quân Mạc Tà chợt xuất hiện trước mặt Quân Vô Ý cùng Hàn Yên Dao
- Mạc Tà!
Quân Vô Ý kinh hỉ kêu lên một tiếng, lập tức đã an bài bọn đệ tử ra tiếp đón khách nhân…. Sau đó nhanh chóng bước ra nghênh đón…….Ặc hóa ra đám lều trại kia màu trắng ( chứ không phải làm bằng tuyết trắng xem lại
Quân Mạc Tà vốn là đang ngẩn ra, sau đó ánh mắt liền hướng thẳng đến dừng lại trước bụng của Hàn Yên Dao, tận cho đến khi Hàn Yên Dao mặt đỏ bừng mà cúi đầu.
Đột nhiên, Quân đại thiếu giận dữ đứng lên:
- Tam thúc! Đây là có chuyện gì?
Quân Vô Ý không hiểu mô tê cái chi:
- Gì, sao lại thế này? Ngươi còn muốn gạt ta!
Quân đại thiếu làm bộ lòng đầy căm phẫn:
- Rốt cuộc là ai đã đánh sưng cái bụng tam thẩm cuả ta ()? Quả thực là rất khi dễ người khác a! Không được, ta phải đi liều mạng với hắn! Không ngờ lại dám khi dễ người Quân gia chúng ta! Quả thực là thúc có thể nhẫn nhưng thẩm không thể nhẫn a! Xem ta xử lí hắn như thế nào!
Hàn Yên Dao nhất thời xấu hổ đỏ bừng cả khuôn mặt, nếu không cặp song thủ kia còn muốn ôm bụng, cơ hồ sẽ không có thả ra...
Quân đại thiếu mặt đầy vẻ quan tâm hỏi han:
- Tam thẩm, ngươi hiện tại có đau hay không? Ngươi không sao chứ? Yên tâm... Ta có loại thuốc kim sang tốt nhất đây... Nói cho ta biết là ai! Ta đi đánh cho hắn một trận! Lại có thể dám khi dễ tam thẩm của ta... Quả thực là ăn gan hùm mật gấu, nhất định không thể tha cho hắn...( vãi cả tà)
Hàn Yên Dao khuôn mặt nóng hầm lên, không biết trả lời như thế nào cho phải, chỉ có hậm hực dậm chân cơ hồ giống như là muốn tìm một cái lỗ nẻ mà chui vào!
"Phanh" một tiếng, Quân Vô Ý một cước đá thẳng vào mông Quân Mạc Tà, cười mắng:
- Ngươi thời gian dài như vậy vẫn không có chừa, ngứa mông lắm sao? Vừa trở về đã muốn gây rối phải không, tội lần trước ta vẫn chưa xử, lần này còn muốn trêu chọc tam thẩm ngươi... Thật sự là làm cho người ta tức không đánh không được mà.
Quân tam gia bất quá lúc đầu còn bị Quân đại thiếu gia làm cho mê muội, lúc đầu còn cho là chất tử của mình trẻ người non dạ (con nai vàng), không hiểu chuyện, chỉ là cân nhắc một chút liền lập tức tỉnh ngộ, tên tiểu tử này tinh thông y đạo, như thế nào lại không hiểu rõ chuyện mang thai, coi như nếu không hiểu chuyện, bà bầu cũng đã gặp rồi, lại hồi tưởng lại những lời tên tiêu tử này vừa nói, rõ ràng chính là thoại lý hữu thoại( câu có hàm ý khác), lời này mang hai ý nghĩa vừa chiếm tiện nghi, tiện thể chúc mừng phu thê mình luôn, khỏi cần phải nói, nếu là thật sự nhìn thấy thân nhân bị tổn hại, Quân Mạc Tà nhất định sẽ không cợt nhả như vậy, hẳn là phải trực tiếp tìm tên gia hỏa kia mà xx rồi. Tam gia hiểu rõ hết thảy, như thế nào lại còn khách khí, tự nhiên là một cước sút thẳng vào mông!