Dịch: kimnambin
Phía trước vốn là một thị trấn lớn, ở tại cái vùng nhỏ nhoi này thì cũng có thể coi là chỗ phồn hoa nhất rồi.
Tửu đ**m lớn nhất ở thị trấn này có tên là Phượng Tê lâu. Tương truyền khi trước từng có một vị hoàng phi ghé qua nếm thử món ăn nơi này và khen mãi không thôi. Bởi thế thị trấn này còn gọi là Phượng Nghi trấn.
Hiện giờ trên Phượng Tê lâu các bàn đều đã chật kín chỗ ngồi.
Vào thời điểm mà Quân Mạc Tà cùng Thiên Tầm tới đây, trong đại sảnh của tửu đ**m này cũng chỉ còn một bàn trống không. Hình như là vừa có người khách nào đó mới rời đi nên bọn tiểu nhị mới thu dọn xong. Nếu không khẳng định sẽ không còn bàn.
Trong đại sảnh, hơn phân nửa những người ngồi dùng cơm đều có đao kiếm để trên bàn hoặc dựa bên cạnh. Dựa vào cách ăn mặc của bọn họ xem ra đều là các giang hồ hiệp khách. Quân Mạc Tà nhìn qua một lượt không khỏi lắp bắp kinh hãi.
Trong những người này, không ngờ còn có mấy người là Thiên Huyền cao thủ. Hắn đảo qua một lượt, ít nhất cũng đã thấy có ba đến bốn người như vậy.
Những người ở cấp độ Thiên Huyền này, hiện tại đối với Quân đại thiếu gia thì bọn họ trong mắt hắn đã sớm không là cái gì rồi. Thậm chí là không có bất kì ý nghĩa nào với hắn. Nhưng đây là thế giới thế tục, ở thế tục này chỉ cần một Thiên Huyền cao thủ ít nhất cũng là bá chủ một phương. Có thể nhìn thấy cường giả Thiên Huyền tụ tập nhiều như thế này thực sự không có nhiều lắm, thậm chí có thể nói là cực kì hiếm thấy…
Nhưng hiện tại ở chỗ hẻo lánh này, diện tích cũng không phải là lớn. Chẳng qua chỉ là một trấn nhỏ mà thôi lại có thể cư nhiên có ba bốn vị Thiên Huyền cao thủ ngồi cùng một tửu lâu ăn cơm với nhau. Hơn nữa còn an phận, mỗi người đều im lặng làm việc riêng của mình. Đều lẳng lặng ngồi đó ăn cơm, uống rượu của mình… Không nói bất cứ một lời nào. Bọn họ lúc nào lại trở nên an phận như vậy?
Hơn nữa, trong mấy vị Thiên Huyền này khẳng định ít nhất có hai vị có cừu hận với nhau. Chỉ cần nhìn ánh mắt hận thù giữa hai người bọn họ là có thể phán đoán ra được. Mà nhân thủ bên người bọn hắn mang theo ra ngoài biểu hiện lại càng rõ ràng hơn. Cơ hồ như gươm đã tuốt khỏi vỏ, nỏ đã căng dây chỉ chực b*n r*. Nhưng hai người bọn họ tuy rằng cực kì hận thù nhưng vẫn kiềm chế tính tình của mình cùng thái độ của đám thuộc hạ.
Cho nên suy ra, hai người bọn họ đềy đặc biệt không muốn phát sinh xung đột ở chỗ này.
Giang hồ… Lúc nào đã trở nên hiểu chuyện như vậy?
Hiện tại dựa vào tình hình trước mắt này cũng không có gì đặc sắc cả. Nhưng nội tình kinh người bên trong chuyện này lại khiến cho Quân đại thiếu kinh ngạc. Chuyện tình ẩn chứa bí mật như vậy khiến Quân đại thiếu kinh ngạc cũng có thể hiểu được.
Quân Mạc Tà cùng Thiên Tầm chậm rãi ngồi xuống, lát sau có tiểu nhị lập tức tiến đến tiếp đón:
- Vị công tử này … Phu nhân, xin hỏi hai vị có mang theo thiệp mời không?
- Thiệp mời? Thiệp mời gì?
Quân Mạc Tà kinh ngạc hỏi ngược lại. Xảy ra chuyện quái quỷ gì như thế này, ăn một bữa cơm lại phải cần có thiệp mời. Đây là loại tửu lâu gì đây?