Dịch
Nhưng Thiên Tầm cũng lập tức đè nén tình cảm bản thân đang cuộn trào xuống, khó khăn lắm mới thốt ra được hai chữ "Tỷ phu". Quân Mạc Tà cũng hiểu, Thiên Tầm thốt lên hai chữ "Tỷ phu" này như một nhát dao cắt vào tận tâm can nàng. Nàng không cam lòng gọi hắn như thế!
Ánh mắt Thiên Tầm không khỏi thất vọng, chán chường …
Nàng vốn nghĩ mình đã chết rồi, nhưng Quân Mạc Tà lại không để nàng chết đi …
Lúc trước, dưới một đòn hủy diệt của Triển Mộ Bạch, Thiên Tầm không còn chút hi vọng sống sót. Nàng hy sinh cũng vì Quân Mạc Tà, và cũng là vì tình yêu vô vọng của chính bản thân…
Nếu như được cùng Quân Mạc Tà tới cõi U Minh, có thể đại tỷ khó mà chấp nhận được, nhưng chỉ cần cuối cùng bản thân có thể được ở bên cạnh hắn... Cho dù là ở suối vàng…
Khi mở miệng hỏi "Ta còn sống sao?", thâm tâm nàng thật hi vọng được nghe một đáp án phủ định. Nếu như mình đã chết rồi, vậy có nghĩa là mình thật đã được ở cùng Quân Mạc Tà rồi… Cũng có nghĩa, mình còn có thể cùng…
Nhưng hiện tại nàng đã hiểu hi vọng đã trở nên vô ích, bản thân mình vẫn còn sống…
Nếu còn sống thì phần tình cảm kia cũng không còn hy vọng gì, nhưng bản thân lại phải đau khổ đối mặt, đồng thời phải chôn chặt nó xuống...
- Hiện tại ngươi cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không thoải mái hay không?
Quân Mạc Tà khẩn trương tiến đến đỡ nàng dậy. Thiên Tầm vừa mới tỉnh lại, mà trong khoảng thời gian dài nàng bất tỉnh, chính mình đã cho nàng ăn không biết bao nhiêu linh dược, thiên tài địa bảo…
Nàng không có cảm giác gì kỳ lạ:
- Ta không sao, cảm giác duy nhất của ta hiện giờ là ăn quá no …
Thiên Tầm thử kiểm tra qua, phát hiện toàn thân không có gì đáng ngại, ngoại trừ thân thể có chút suy yếu, thì không ngờ đan điền lại tràn ngập nguyên khí đến khó tin. Tựa hồ trong khoảng thời gian dài hôn mê, huyền công đột nhiên chủ động tăng mạnh, lại đột phá tới một cảnh giới mà cho dù nằm mơ nàng cũng không dám nghĩ tới.
Nếu nhất định phải nói ra chỗ nào cảm thấy không thoải mái, thì chỉ có thể là không thể hiểu nỗi bản thân thế nào lại như vậy...
Ăn no? Sao lại kì lạ thế chứ…
- Tỷ phu, ta đã hôn mê bao lâu rồi?
Thiên Tầm lặng lẽ hỏi.
- Ngươi đã hôn mê … suốt ba tháng lẻ tám ngày, sáu canh giờ rồi.
Quân Mạc Tà nghĩ ngợi một hồi, xuy xét cẩn thận rồi đáp.
- A? Lâu như vậy sao?
Xà Vương cả kinh, liền đứng dậy, nàng lập tức phát hiện thân thể tuy có chút ốm yếu nhưng vẫn có thể hoàn toàn điều khiển theo suy nghĩ của mình, không có chút cảm giác khó khăn nào. Nàng kinh ngạc hỏi:
- Hẳn nhiên ta hôn mê lâu như vậy… Có thể là... Nhưng tại sao lại như thế?
Hôn mê, cũng không hẳn là tử vong!
Hôn mê… cũng cần ăn, cũng cần uống, hơn nữa cũng cần những thứ khác…
Vả lại, thời gian hôn mê dài như vậy, khung xương cùng các đốt ngón tay tất nhiên đều phải có chút cứng nhắc, thậm chí còn có thể teo lại. Bình thường chỉ bế quan vài ngày cũng đã có hiện tượng này, huống chi lại là mấy tháng lâu như vậy?