Dịch: kiemhieptinh
Biên Dịch: nomore8x
Sắp sửa rời khỏi Huyễn Phủ một thời gian, Quân Mạc Tà lại đột nhiên nhớ ra một việc: thần khúc của Cửu U thập tứ thiếu!
Đây là chuyện hắn dặn dò phó thác cho mình. Không ngờ mình lại quên mất…
Nếu đi ra ngoài, hắn hỏi đến, thật khó mà trả lời…
Không có biện pháp, tiếp tục dò la thử xem.
…
Không được, Quân Mạc Tà lập tức bỏ qua ý niệm dò la trong đầu, nếu như mình mở mồm hỏi thăm, như vậy sau khi thứ này bị mất,mình nhất định sẽ bị hoài nghi…
Thần khúc của Cửu U thập tứ thiếu chính là dùng Cửu U hàn nhận đúc ra, nói cách khác… nơi nào có khí tức Cửu U lạnh lẽo…
Từ trong Hồng Quân tháp lấy ra một thanh hàn nhận, sau đó xác định một chút khí tức, thần niệm Quân Mạc Tà vô thanh vô thức tản ra.
Vòng quanh trong hư không của cả huyễn phủ, cẩn thận cảm thụ được, cái hương vị Cửu U đặc thù. Ở trong Huyễn Phủ này tràn ngập khí tức thần thánh, không khí trong sạch đến cực điểm, địa phương có khí tức tà ác này, chắc là rất dễ tìm…
Mà mục tiêu của Quân Mạc Tà tập trung chủ yếu tại Huyễn Phủ phủ chủ. Sau khi cực khổ tìm kiếm một phen, cuối cùng cũng phát hiện, ở trong mật thất phủ chủ, có một vật hình thù kỳ dị bị phong ấn ở bên trong…
Mà trên đó tản ra khí tức tương tự nhu Cửu U hàn nhận…
Mạc Tà nhẹ nhõm thở dài một hơi, mật thất Huyễn Phủ phủ, canh phòng hẳn là vô cùng cẩn mật.
Nhưng cái này là đối với người bình thường, đối với Quân Mạc Tà mà nói, dù có phòng bị chắc chắn như thế nào, đều không có hiệu quả chút nào…
- Quân… Lần này chàng trở về là muốn đón tỷ tỷ đến phải không?
Trên mặt Miêu Tiểu Miêu có chút khẩn trương, cúi đầu vò vò góc áo, ngập ngừng nói:
- Tỷ tỷ có chịu đến đây hay không? Nếu như đến đây… Hiện tại ta và chàng… Nàng có nổi giận với chàng không?
- Sẽ không, tính tình nàng tốt lắm. rất ôn nhu
Quân Mạc Tà an ủi, trong lòng cười khổ một tiếng. có vẻ như trong nhà vài vị… Không có người nào có thể dung hai từ "ôn nhu" này để hình dung, có thể nói là một đám cọp cái, bình dấm chua cũng không sai, lần này tuy thu hoạch rất nhiều, nhưng phiền phức của biển dấm chua sợ là không tránh được.
- Quân, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ làm hết bổn phận, hảo hảo hầu hạ tỷ tỷ… Nếu nàng không tiếp nhận ta, ta sẽ quỳ xuống cầu nàng, đến khi nàng chịu nhận ta mới thôi…
Dũng khí của Miêu Tiểu Miêu nổi lên, nhìn vào Quân Mạc Tà:
- Quân nếu tỷ tỷ không chịu nhận ta, ngươi đừng lo lắng cho ta… Cũng không cần nói chuyện giúp ta, chuyện này để ta tự mình xử lý… Được không?
Tâm tình Mạc Tà phức tạp nhìn nàng, phỏng chừng nha đầu ngốc trong khoảng thời gian này chỉ cần có việc gì liền muốn gặp một vị thê tử khác của mình, tưởng tượng tình hình gặp mặt trong tương lai, tương lai ở chung như thế nào, thậm chí nếu đối phương sinh ra địch ý với nàng, nàng sẽ làm như thế nào, mà hết thảy đều bắt nguồn từ một điểm, chỉ có một nguyên nhân cùng kết quả, chính là vì chính mình, và yêu chính mình!( cuộc đời này không biết có ai đối với ta như vậy không)