Mạc Tà tỉnh ngộ, tự đáy lòng dâng lên một cỗ tư vị khó hiểu, không gian này cũng chỉ có Thánh Thụ là đã mở ra linh trí, còn những người từ các châu tiến vào Huyễn Phủ sau này, đối với Thánh Thụ tôn kính như thần, hơn nữa khi đó Thánh Thụ mất đi lão bằng hữu là khoảng thời gian không vui….
Mất mấy trăm năm thật vất vả để quen thuộc một người, nhưng sau đó thọ nguyên hắn hết, lại tọa hóa. Mọi việc cứ lập đi lập lại như thế…
Loại chuyện này, nếu đổi lại là con người chỉ sợ đã sớm phát điên lên rồi không như cây này đã chịu đựng như thế trên vạn năm, với ít nhất bốn năm mươi lần như thế…
Khó trách cảm xúc hiện tại của hắn không ổn định, giống như người ở tuổi mãn kinh?
"Đây cũng thật khó trách a".
Thật giống như một người nương tử lần lượt gả cho bốn năm mươi người trượng phu đều gãy gánh giữa đường…
- Ta sẽ giúp ngươi chuyển lời.
Mạc Tà thận trọng gật đầu.
- Đa tạ.
Tại thời điểm đưa Quân Mạc Tà đi ra, Thánh Thụ đại nhân thoáng cảm thấy có chút lưu luyến, rồi một thanh âm vang lên, Quân Mạc Tà bị bắn trở ra, Thất Thải Thánh Thụ cành lá xôn xao, thân cây cường tráng, hơi rung lên…
Tuy rằng ở chung với nhau không lâu, nhưng cảm giác đối đầu vơi nhau thật có chút k*ch th*ch, hơn nữa cuối cùng Thánh Thụ đại nhân còn là lần đầu tiên nhận được chỗ tốt từ Quân Mạc Tà, mặc dù bản thân mình cũng phải trả giá rất nhiều nhưng Thánh Thụ đại nhân tính tình hồn nhiên như trẻ con lúc này có cảm giác khó chịu khi Quân đại thiếu tùy tiện rời đi….
Thanh âm lá cây rầm rì, như là nghẹn ngào…
Sau đó chợt nổi lên một cơn gió to, Thất Thải Thánh Thụ cao cao đột nhiên hoàn toàn tiêu thất không thấy bóng dáng…
- Quân Dạ.
Cách đó không xa truyền lại tiếng kêu vui mừng khôn xiết của Miêu Tiểu Miêu, tiếp theo là một thân ảnh yểu điệu như con yến nhỏ bay đến, trong nháy mắt gắt gao ôm lấy Quân Mạc Tà, nàng cố sức ôm thật chặt, cơ hồ muốn cả hai thân thể tan chảy ra cùng một chỗ?
Miêu Tiểu Miêu khẽ kêu lên một tiếng rồi đột nhiên nước mắt ào ào tuôn rơi, úp mặt vào trong lồng ngực Quân Mạc Tà khóc lên thật to. Một lúc sau vạt áo trước của Quân Mạc Tà ướt đẫm nước mắt, ướt một mảng thật lớn
Đây không chỉ đơn thuần vì hoảng loạn mà rơi nước mắt mà còn là vui mừng mà khóc, hạnh phúc mà khóc…
Tuy rằng cùng Quân Mạc Tà biến mất chỉ độ nửa ngày, nhưng nửa ngày này đối với Miêu Tiểu Miêu mà nói dài như nửa thế kỷ.
Nhiều lần, Miêu Tiểu Miêu gần như tuyệt vọng, cảm giác chờ đợi mòn mỏi này đối với một cô gái chỉ mới mười mấy tuổi xuân xanh mà nói là dày vò đến mức nào, nếu không phải bám vào một niềm tin rằng Quân Mạc Tà nhất định trở về để nàng cố gắng cầm cự, Miêu Tiểu Miêu có thể đã sớm suy sụp…
Hiện giờ, thấy Quân Mạc Tà lại có thể bình an trở ra, làm sao mà nàng không vui sướng ngây ngất.
- Yên tâm ta không sao, vô cùng khỏe mạnh.
Mạc Tà vỗ nhè nhẹ lên lưng giai nhân, dịu dàng an ủi.
Miêu Hoàn Vũ lẳng lặng đứng ở phía xa ngắm nhìn đôi tình nhân ôm ôm ấp ấp giữa thiên hạ, trong lòng lão lúc này mới có thể an tâm.