- Đại gia, từ ngày ta có được linh thức, cũng đã thuộc về phạm vi sinh linh trên thế gian này. Ta cũng muốn sống lâu hơn vài năm. Tuy sống lâu quá cũng không có gì thú vị, nhưng sống vẫn là sống.
Biểu tình của thánh thụ đại nhân rất tang thương, rất đau đớn……
- Vì vậy, sau biến cố xảy ra, ta bắt đầu giảm lại số lượng thánh quả, giảm đến dừng lại còn hai chùm, hai chùm quả đó đều được ta luyện chế thành có thể kéo dài thọ nguyên, sinh mệnh và máu huyết. Sau đó được tập trung ở đây, để chuẩn bị cho cuộc sống sau này, dùng cho bản thân, có thể kéo dài chút hơi tàn sau khi thọ nguyên đã tận, nhưng tích tụ mấy ngàn năm, nay một chút đã thành tro bụi, đều là vì ngươi……
Thánh thụ đại nhân vươn tay chỉ chỉ ao máu đã sắp thấy đáy, thật sự có chút khóc không ra nước mắt. Lượng máu đó, là mình cố gắng tích trữ hàng ngàn năm. Lại vì ôn thần này đến, lập tức tiêu hao hết tám phần….
- Thì ra là thế, cũng không thể trách ngươi.
Quân Mạc Tà rất khoan hồng độ lượng nói. Dù sao chuyện Huyễn phủ quá nhiều, hắn cũng quản không hết. Hơn nữa bây giờ hắn đã biết, cây thánh quả trong hồng quân tháp của mình hoàn toàn trưởng thành bình thường……
Vậy cũng đã đủ rồi, cho dù vô sỉ như thế nào, thánh thụ đại nhân mấy ngàn năm không kết quả để tích tụ máu huyết, cơ hồ là vì mình muốn hắn cứu người mà tiêu hao gần hơn, xem ra chiếm ích lợi của Huyễn phủ, là mình mới đúng!
Vạn nhất tên này thật sự chết, vậy thì Thiên Tầm cũng…… May mắn hắn dùng mánh lới để sống……
- Bây giờ cũng không còn chuyện gì lớn lao, nói chuyện phiếm một chút đi, ngươi từ nơi nào tới đây vậy? Có vẻ như quê quán của ngươi cũng không phải ở nơi này?
Quân Mạc Tà rất hứng thú, rốt cuộc nơi nào có thể sinh ra loại cây kì lạ này? Chẳng lẽ là một cái không gian kì lạ nào đó.
- Vấn đề đó, năm đó ta chỉ mới có được linh thức, còn không biết bắt chước nói tiếng người.
Trên mặt tràn đầy rể cây của thánh thụ đại nhân lộ ra sắc mặt buồn bực vô cùng.
– Ngày đó, quê hương của ta đột nhiên tới một người áo đen. Hắn đi vòng vo quanh rừng cây một lần, cũng không biết vì cái gì, hắn đã nhìn trúng ta. Ta cũng không biết quê hương của ta ở đâu. Sau này mới biết người áo đen có một cái tên rất khí phách, gọi là "Cửu U đệ nhất thiếu!"
Thánh thụ đại nhân than thở nói:
– Hắn mặc kệ ta đồng ý hay không, một lời cũng chưa nói, đã rút ta ra khỏi mặt đất.
- Khi đó ngươi to bao nhiêu vậy?
Quân Mạc Tà có chút khiếp sợ. Khi đó thánh thụ có vẻ đã mở linh trí. Một gốc cây có thể mở linh trí, trong khoảng thời gian ngắn có thể mở được linh trí à? Ít nhất cũng phải cỡ một hai ngàn năm mới được? Một cái cây một hai ngàn năm thì chỉ cần dùng một hơi sức đã rút ra khỏi mặt đất? Đối với câu thánh thụ đại nhân nói phải hỏi ý kiến của hắn đã, Quân Mạc Tà trực tiếp cho rằng không nghe thấy. Trên thế gian này, có ai lúc rút một thân cây ra còn phải hỏi cái cây đó ngươi đồng ý hay không a? Đó không phải trí chướng cũng là não tàn, mà có vẻ như Đệ nhất thiếu cũng không thuộc hai loại trên.