- Hức hức…… Muốn ta chữa trị cho cô ta, hức hức hức, ta ít nhất cũng phải tổn thất hơn phân nửa máu và sinh mệnh
Thánh thụ đại nhân khóc đầy vẻ bi thương:
- Đó chính là sự tích tụ hơn một vạn năm của ta a. Hức hức, ngươi đốt chết ta luôn cho rồi, ta không muốn sống, ta không muốn sống nữa……
- Khụ khụ, cho dù ngươi đúng là không muốn sống nữa, vậy phiền ngài cũng nên chữa khỏi nàng rồi tính sau đi, lời đã nói ra cũng không thể nuốt lại nha, nhất là lời của một nhân vật lớn như thánh thụ đại nhân ngài đây.
Quân đại thiếu gia an ủi nói:
- Trước tiên khoan khóc đã, cho dù muốn tự sát, cũng nên cứu nàng trước đã, sau đó trồng cây non thành công, vậy ngài muốn tự sát như thế nào thì tự sát thế nấy.
Đây mà là an ủi sao? Thánh thụ đại nhân tức giận đến muốn nhảy dựng lên cùng tên nhóc khốn khiếp vô sỉ này đánh một trận! Đây mà cũng là tiếng người nói sao? Ta có thể giúp ngươi làm hết mọi chuyện, vậy ta còn muốn tự sát để làm chi?
- Yên tâm đi, hoàng đế không để binh đói, giao dịch này ông cũng không phải không có lời.
Quân đại thiếu gia ha ha cười, trong lòng bàn tay phải lửa cháy mạnh mẽ, lòng bàn tay trái lại hiện lên một quả cầu sáng màu xanh lá, đó chính là "Vạn mộc sinh trưởng lực".
Thánh thụ đại nhân khóc càng thương tâm hơn.
- Nếu không phải vì thứ này, ta sao lại rơi vào bộ dạng thê thảm thế này sao? Bây giờ lại la ó, nhà của ta đã sắp bị ngươi phá nát rồi, một chút cũng không ăn được. Lại nói, tác dụng của thứ này cũng chỉ tăng nhanh sinh trưởng của ta, không có tác dụng tăng tích lũy lượng máu của ta a. Cho dù ngươi đem quả cầu sáng màu xanh lá này tặng cho ta, ta cũng không thể trong khoảng thời gian ngắn tăng nhiều lượng máu như vậy a. Còn nói không còn tổn thất? Giao dịch này nếu đồng ý, ngươi kêu ta đi bán nhà bán đất còn hơn đi.
- Hừ! Ngươi nói ngươi cũng là một lão quái vật sống hơn vạn năm, sao lại giống một cô bé chứ, khóc cái gì?
Quân Mạc Tà có chút không kiên nhẫn, tên này một khi đã khóc thì không bao giờ ngưng, cũng không trả lời câu hỏi trước nữa:
– Đồng ý hay không ngươi nhanh chóng cho ta một câu trả lời đi, nếu thật sự không được, ta cũng không làm khó dễ gì ngươi, đối với những tên vô dụng, ta nhất định sẽ không làm khó dễ……
Nói không làm khó dễ người ta, nhưng ngọn lửa hỗn độn không biết vì sao lại bốc lên mạnh hơn rồi yếu đi, sau đó tiếp tục mạnh lên, rồi yếu đi……
- Cái này mà ngươi gọi là không làm khó dễ ta à? Vậy thế nào mới gọi là làm khó ta a? Ô ô ô.
Thánh thụ đại nhân đứng bên cạnh bị rơi vào trạng thái sụp đổ cảm thấy bản thân mình sống thật sự rất đáng thương. Ba hoa khoác lác cũng không được? Người này còn tùy thân mang theo một khối thần hồn gần như sắp thoát ra khỏi thi thể…. Nếu bản thân mình mà thổi phồng lên lập tức sẽ thổi nó thoát ra khỏi cơ thể, thổi phồng có tội gì a?....