- Đại gia, đại gia ngài hãy nghe ta nói ah, kỳ thật ta không thuộc về kẻ nào cả, cùng lắm là về sau ta không bao giờ... phản ứng lại những người kia nữa, làm cho bọn họ không thể thấy được ta, thế là được rồi nha!
Thánh thụ đại nhân năn nỉ nói.
- Cái rắm, ngươi thấy đám người kia có cái gì giống ta hả! Tóm lại một câu, hôm nay ta nhất định phải mang một gốc cây thánh thụ rời đi, ngươi nếu như không thể thỏa mãn nguyện vọng của ta, thì như đã mất đi giá trị tồn tại, thuận ta thì sống, chống ta thì chế...t Ha ha, hóa thành tro bụi, hồn bay phách tán, vạn kiếp bất phục, đi con mẹ nó đi.
Quân Mạc Tà mang vẻ mặt vô lại kiểu: "Ta là lưu manh! Ta sợ ai!"
- Đã hiểu, đã…đã hiểu, ta có, ta…ta có, ta thật sự có. Đại gia…đại…đại gia…ngài…ngài ngàn vạn lần... có thể giơ cao đánh khẽ, chờ một lá...t
Thánh thụ đại nhân trực tiếp bị nói lắp luôn, nếu không phải nhớ tới vị đại gia trước mắt này không thích hai mắt hạt châu của mình lồi ra, chỉ sợ bây giờ chúng nó đã rớt ra bên ngoài xa tận ba trượng rồi...
- Chờ một lát à? Chờ cái gì thế? Ngươi cũng sắp chết rồi, còn giở trò kéo dài thời gian làm gì, ta không có rảnh rỗi như vậy đâu!
Quân đại thiếu làm ra vẻ mặt nghi hoặc và không kiên nhẫn.
- Cái này, ngài đừng có gấp, xin hãy cho ta giải thích ah.
Thánh thụ đại nhân khép nép mở lời, trong lòng ủy khuất, phiền muộn muôn phần. Nhớ năm đó tên tiểu tử Cửu U đệ nhất thiếu lúc đem mình chuyển đến, cũng là cẩn thận che chở từng li từng tí. Đâu có giống cái tên ngang với trộm cướp này, nói một câu không hợp ý hắn là muốn giết người ta ngay. Thật là, loài người bây giờ sao ai cũng thế? Đến mông ngựa cũng không biết vỗ là sao?
Cái cây nào đó ủy khuất vạn phần, xoay người, lập tức hai cái cánh tay tráng kiện cực kỳ lại xuất hiện lần nữa, mọc ra hai thứ gì đó hình cầu màu xanh
- Đây là thứ đồ chơi gì? Nói rõ mau đi, ta bây giờ thật sự rất không kiên nhẫn!
Quân Mạc Tà liếc mắt nhìn sang.
- Cái này chính là tinh hoa tính mạng của ta.
Thánh thụ đại nhân cứ như muốn khóc, thút thít mà nói:
- Chỉ khi có sự đồng ý của ta, thì hai quả tinh hoa tính mạng này mới có thể gộp lại làm một, cộng thêm máu trong cơ thể ta, thì sẽ có thể lột xác trở thành một thất thải thuần chủng, tiếp theo sẽ mọc rể nẩy mầm, lớn lên thành thất thải thánh thụ mới. Nhưng phải cần thời gian rất rất lâu mới được...
- Oh. Thì ra là thế, ta rõ rồi.
Quân đại thiếu nghênh ngang vung tay lên:
- Vậy bây giờ ngươi mau tranh thủ thời gian mà đào tạo đi, sau đó tăng tốc, lập tức làm cho bọn họ mọc rể nẩy mầm. Ta đang rất gấp, nhớ nhanh tay lẹ chân một chút.
Thánh thụ đại nhân giật giật mí mắt, lộ ra một biểu cảm muốn ngất cho xong:
- Ôi, đại gia ơi. Muốn hai cái tinh hoa này nảy mầm thành cây mới thì cần hi sinh sức mạnh ngàn năm của ta. Ngoài ra còn phải chọn lấy một phần ba tinh hoa của ta... Cái này cái này cái này …
Tròng mắt thánh thụ đại nhân chuyển động nhanh như chớp, thanh âm thì ông ổng như còi tàu, không ngừng nhìn vào bàn tay trái thần kì của người trước mặt, nơi đã phát ra 'Vạn mộc sinh trưởng chi lực "ban nãy,...