- Ah!
Thánh thụ đại nhân phát ra một tiếng kêu tức giận:
- Tiểu tử lại dám chọc ghẹo Bản đại nhân, mau đem năng lượng thần kì kia giao ra đây! Nếu không, Bản đại nhân cho ngươi biết tay.
- Ha ha! Đại nhân muốn xem thứ tốt sao?
Quân Mạc Tà hừ một tiếng, hai chân bắt chéo, rung rung ghé vào ghế tựa kì dị cao tới năm sáu trượng. Hơn nữa, trên tay còn "Oanh" một tiếng, trên không xuất hiện một ngọn lửa tăm tối còn hơn cả màn đêm, lẳng lặng thiêu đốt.
- Sức mạnh tử vong vô tận mau tản ra!
Hỗn Độn Hỏa!
Uy h**p! Uy h**p trắng trợn!
Tròng mắt Thánh thụ đại nhân lại lần nữa lồi ra, càng ngày càng lồi.
Hắn có thể cảm ứng rõ ràng được, ngọn lửa xem ra tầm thường này, tuyệt đối có thể đơn giản mà đem thân hình đã sinh trưởng hơn một vạn năm của mình đốt cháy thành tro, mà nghiêm trọng hơn chính là, ở đây còn là trong cơ thể mình, hoàn toàn bất lợi nếu giao chiến. Thất thải thánh thụ đại nhân rất là thức thời, ngậm ngay miệng lại!
Cảnh trước mắt này cũng khiến cho đống nước miếng kéo dài tưởng vô tận kia kêu "Bẹp" một tiếng rơi trên mặt đất. Đồng thời, nửa thân trên của hắn cũng rõ ràng hơn, có thể thấy được có thứ gì đó như đang chảy xuống. nhìn giống như đổ mồ hôi vì bị dọa cho sợ. Tự dưng lại gặp phải chuyện thế này, thực sự là quá xui xẻo mà.
Thánh thụ đại nhân gần như muốn khóc: "Ta tại sao lại đi chọc vào một tên sao chổi như vậy hả? Vốn tưởng rằng ở địa bàn của mình có thể đơn giản khống chế mọi vật trên thế gian, mới yên tâm gọi hắn đến 'Nói chuyện" nhằm chắc chắn chiếm được năng lượng thần kì kia. Nếu là không đàm phán được, thì biến tên tiểu tử này thành phân bón ngay và năng lượng kia cũng không thoát ra ngoài được..."
"Nhưng bây giờ thì ngược hẳn, nói chuyện kiểu gì không hiểu, chỉ biết nói một hồi lại đem cái mạng nhỏ của mình trực tiếp gửi cho người ta nắm luôn rồi..."
"Trời tạo nghiệp chướng, có thể thoát được, còn tự mình gây chuyện thì không thể sống!"
Danh ngôn này đúng đến ngàn đời nha!
Thánh thụ đại nhân ngậm miệng lại, trợn tròn mắt, ngay lúc này thì không biết làm sao cả, mặc dù hắn có được sinh mệnh hơn vạn năm, nhưng trí tuệ của hắn lại chỉ giống như một tiểu hài tử còn chưa lớn hẳn. Ngươi có thể mong rằng một đứa bé đối mặt với uy h**p trí mạng đột nhiên xuất hiện, sẽ nhanh chóng đưa ra được lựa chọn chính xác sao? Nhưng yên tâm, Quân đại thiếu gia sẽ chịu trách nhiệm nhăc nhở cho "Tiểu hài tử" này mà!
- Ta nói này, Thánh thụ đại nhân, ngài không phải muốn xem thứ tốt đó sao? Cái này xem hay chứ! Năng lượng đủ thần kì phải không?
Quân Mạc Tà cúi đầu xuống, nhìn Hỗn Độn Hỏa trong lòng bàn tay, đột nhiên ném đi, Hỗn Độn Hỏa tức thì bay lên, sau đó bốc cháy ở giữa không trung, vừa rời đi bàn tay Quân Mạc Tà, uy lực của Hỗn Độn Hỏa tức tức thì bộc lộ hoàn toàn.