Biên Tập: nomore8x
Thấy phụ thân mặt đen nghiêm túc đứng dưới lầu, Miêu Tiểu Miêu trong phút chốc xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, khuôn mặt đỏ bừng, chân tay luống cuống.
Quân Mạc Tà cũng không biết nói gì với nhạc phụ: Ngươi nói ngươi làm trưởng bối người ta, mới sáng sớm đứng dưới lầu của thanh niên làm cái quỷ gì a? Không biết da mặt bổn thiếu gia mỏng manh hay sao?
Miêu Tiểu Miêu cũng rất bất đắc dĩ……
Nàng cũng biết hôm nay là ngày duy nhất trong vòng một trăm năm….
Nhưng, cho dù đầu óc có hiểu rõ cỡ nào, thì cơ thể cũng không nghe lời, đó là sự thật, thật sự bất đắc dĩ, đêm qua, gần như cả đêm, tên này không cho mình nghỉ ngơi…. Suốt một đêm, giống như sóng biển đánh vào bờ vậy, tầng sau cao hơn tầng trước đánh thẳng vào người mình, liên miên không ngừng, không buông lỏng chút nào. Miêu Tiểu Miêu cảm thấy cả cơ thể của mình như bị đánh đến tan ra…. Thậm chí cho đến bây giờ, cả người vẫn cảm thấy đau nhức……
Sáng hôm nay tỉnh lại, phát hiện mình tr*n tr**ng nằm trên thân người đàn ông này, hơn nữa, khoảng cách giữa mình và hắn gần như bằng không, bây giờ khoảng cách cả hai càng tụt xuống con số âm. Bản thân cũng không biết đêm qua mình đã ngủ như thế nào …. Tất cả dường như biến mất trong trí nhớ vậy, chỉ còn giữ lại cảm giác thực cốt mất hồn chạy dọc toàn bộ cơ thể…. Bây giờ vẫn thỉnh thoảng phát ra, dư vị quẩn quanh, kéo dài không thôi. Nếu không phải Quân Mạc Tà nhắc nhở, Miêu Tiểu Miêu gần như là không dậy nổi đó….
Mệt quá! Rất mệt! Rất mệt!
Muốn nghỉ ngơi quá a, so với luyện võ một ngày, làm việc một ngày còn vất vả hơn!
Trong giây phút nào đó, trong lòng Miêu Tiểu Miêu thậm chí còn nổi lên một suy nghĩ: Đàn ông trên đời này có ba vợ bốn nàng hầu cũng có đạo lý của nó…. Chỉ có một…. Đúng là không chịu đc, ngay cả bản thân mình thuộc cấp bậc Tôn Giả mà còn như vậy, những người khác thì chống đỡ thế nào a?...
Quân đại thiếu thần hoàn khí chừng, thần thanh khí sảng, tinh thần sảng khoái tỉnh dậy, Miêu Tiểu Miêu có thể quên, nhưng Quân đại thiếu tuyệt đối không quên! Hắn khống chế bản thân rất tốt, cho dù đêm qua mệt gấp ba bốn lần, sáng nay vẫn có thể dậy đúng giờ!
Hôm nay là ngày có thể thực hiện mục đích quan trọng nhất của mình khi thâm nhập vào Huyễn phủ! "Linh Dược Viên", không biết nó sẽ mang lại kinh ngạc mừng rỡ gì cho mình đây…
Khi rửa mặt, Quân Mạc Tà mơ mơ hồ hồ nói một câu, nhưng cũng chỉ vì câu này, lại khiến Miêu Tiểu Miêu trong khoảng thời gian dài mặt đỏ tía tai, xấu hổ vô cùng….
- Này… Chuyện một ngày một đêm này…. Thật sự khiến người ta khó quên.
Những lời này nhìn cũng rất bình thường, đáng tiếc Quân đại thiếu lại cố ý kéo dài mỗi từ ngữ……
Miêu Hoàn Vũ xưa luôn bình tĩnh nay lại có vẻ mặt tức giận, đưa đứa con gái co quắp bất an và con rể rạng ngời chói lóa đến trước mặt Miêu Kinh Vân.
Miêu Kinh Vân chỉ biết đảo cặp mắt trắng dã, liền phất phất tay nói:
- Xuất phát!
Chuyện đó trong khoảng thời gian này tạm thời không nên xảy ra, nhưng chuyện đó lại xảy ra, ngươi để một người gia gia như ông phải nói cái gì đây? Dạy dỗ… Cũng chỉ biết kéo dài thêm thời gian mà thôi…