- Miêu Miêu... Đứa con bé bỏng của ta...
Miêu phu nhân lảo đảo đi ra, ôm chầm Miêu Tiểu Miêu, vui mừng đến rơi nước mắt. Hai mẹ con ôm nhau, khóc lớn…
Sau một lúc, Miêu phu nhân mới lau nước mắt, đi đến trước mặt Quân Mạc Tà, vẻ tán thưởng từ đáy lòng hiện cả lên mặt. Với cả lòng yêu thương, dịu dàng nhất, người mở lời:
- Quân Dạ, Tiểu Miêu… Sau này sẽ phải giao cho con rồi… Đứa con này từ nhỏ ham chơi, được nuông chiều từ bé, cũng không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, con phải cảm thông nhiều hơn nhé…
Trải qua việc này, Miêu phu nhân đã chính thức thừa nhận đứa con rể này! Bây giờ cho dù Miêu Tiểu Miêu đổi ý, người mẹ vợ này cũng đứng về phía Quân Đại Thiếu!
Trên đời này, sao có người đàn ông nào vì bảo vệ người con gái mình thích dù chết cũng cam nguyện chứ?
Theo sự hiểu biết của Miêu phu nhân, trước đây, hoàn toàn không có một người nào cả! Hành động lúc nãy của Mặc Quân Dạ đã khiến Miêu phu nhân cảm thấy rất yên tâm!
Đem cả đời con gái của mình giao cho người thiếu niên này, thật sự là có thể an tâm hoàn toàn mà! Hơn nữa, tuyệt đối sẽ không có gì ủy khuất! Hắn vì con gái của mình ngay cả mạng cũng không cần, há có thể ức h**p con bà được cơ chứ?
Quân Mạc Tà xấu hổ cười cười, trong phút chốc cũng không biết nên nói cái gì mới đúng.
Dưới ánh mắt quan tâm của mọi người, da mặt của vị Tà Quân đại nhân này so với tường thành còn muốn dày mấy phần, vậy mà cũng đỏ lên, hơn nữa lại rất giống với nam sinh nhỏ bé e lệ trong truyền thuyết…
Đêm đó, Miêu gia mở một bữa tiệc lớn, tất cả khách mời đến đều vô cùng vui vẻ tận hứng tham gia!
Mọi người uống đến say không biết trời đất…
Chỉ có gia chủ Khâu gia Khâu Thừa Vân trong lòng có chút khó chịu: "Các ngươi thì lại bình an trở về rồi, đánh rắm cũng không có! Nhưng cháu nội lão phu lại bị Bạch Kỳ Phong đánh đến nửa sống nửa chết, đến nay cũng không biết ra sao nữa…"
Nhưng hắn cũng chỉ dám nghĩ trong lòng, còn về việc đối mặt nói thẳng ra thì… Cho dù... Hắn có thêm một trăm lá gan nữa cũng không dám mở miệng.
Chuyện quan trọng nhất, Quân Mạc Tà và Miêu Tiểu Miêu có thể bình an trở về, hắn coi như cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hai vị tiểu tổ tông bình an trở về cũng đồng nghĩa xóa bỏ tám chín phần nguy hiểm cho Khâu gia!
Cho nên mới nói, nhìn thấy Quân Mạc Tà trở về, cao hứng nhất cũng chỉ có thể là gia chủ Khâu gia: "Tiểu tổ tông của ta… Ngài cuối cùng cũng đã về… Nếu ngài còn không về, Khâu gia chúng ta hoàn toàn không còn đường sống mà…"
Tối hôm đó, Lí Tinh Vân và tất cả những người trẻ tuổi, đều vây quanh cùng chuốc rượu Quân Mạc Tà. Tên gia hỏa may mắn này, nhìn như vậy mà đã hái đi đóa hoa đẹp nhất của Huyễn phủ rồi. Chẳng những thế, còn vô cùng thoải mái hái suốt ngày. Không chuốc hắn thì chuốc ai?
Mọi người tìm đủ lý do, kẻ bưng chén người mang bình thay phiên tiến đến, chơi trò luân xa chiến với hắn. Người người đều cảm thấy mình là tửu thần, ai ai đều cảm thấy mình tiên tửu…
Nhân phẩm Đại Tiếu vẫn rất kiên quyết, không cần tốn nhiều lời, có thể nói ai đến cũng không cự tuyệt, một chén đến lại một chén đi, uống đến sắc mặt chuyển đỏ, lảo đảo muốn ngã, tựa như say đến mức bất kỳ lúc nào cũng có thể ngã úp xuống bàn. Thế nhưng… Nhưng vẫn không ngã!