Dịch Giả: Nhóm dịch nguoibanto8
Biên Tập: nhatky
Nghĩ tới điều đó, Miêu Tiểu Miêu lại càng thêm vô lực, hai mắt càng nhắm chặt hơn. Nhưng nàng hoàn toàn không phát giác ra, hơi thở bản thân đã sớm trở nên nặng nề hơn…
- Ưm, hơi thở của nàng không ổn định... Sắc mặt lại đỏ như vậy… Đây đều là hậu quả của việc sặc nước… Ưm, xem ra rất nghiêm trọng…
Quân Mạc Tà tay thì vẫn tiếp tục s* s**ng tứ tung, miệng thì lại nói hưu nói vượn, tuôn ra một tràng ngụy biện kỳ lạ ngạc nhiên, dù sao hô hấp nhân tạo cũng đã kết thúc từ lúc nào rồi…
Miêu Tiểu Miêu chỉ cảm thấy cả người mơ mơ màng màng, lại càng cảm thấy cả người ngày càng không có sức lực…
Miêu Tiểu Miêu nằm mơ cũng không ngờ đến, bản thân là một tiểu công chúa của Huyễn phủ, một Tôn Giả nhị cấp, đệ nhất mỹ nhân của Huyễn phủ, bản thân cũng từng mơ mộng rất nhiều, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới, lần đầu tiên lại ở trong nước…
Nhưng lúc này, nàng đã hoàn toàn mất ý thức rồi…
Mặt nước khẽ gợn sóng…
Thật lâu thật lâu sau…
Rốt cuộc yên tĩnh lại…
- Ngươi hư hỏng…
Một giọng thì thào vang lên, mang theo vẻ mềm yếu…
- A chà…
Lại thêm một giọng nói có vẻ kinh ngạc:
- Miêu cô nương, hóa ra ngươi không có chuyện gì, làm ta lo lắng muốn chết mà… Ai, vì cứu ngươi, ta mệt chết đi được…
- Ngươi vì cứu ta sao? Xem ra ta phải tận tâm cảm ơn ngươi mới đúng.
Mĩ nhân đỏ mặt tía tai, ngón tay hung hăn nhằm vào chỗ hiểm bên hông, ngắt một cái thật mạnh…
- Á...
Một tiếng gào thê thảm vang lên.
Đây là tuyệt chiêu thông dụng nhất của nữ tử, hết thảy không cần học cũng đều biết, có thể nói vừa ra tay là trúng ngay, trúng rất đúng chỗ, vô cùng đau đớn!
- Tên lưu manh nhà ngươi, hai ta đã như vậy… Ngươi… Còn gọi ta là Miêu cô nương…
- Gì chứ? Không gọi là Miêu cô nương, vậy phải gọi sao?
- Ta… Mẫu thân phụ thân ta đều gọi ta là… Miêu Miêu…
- Miêu Miêu… Miêu Miêu… Meo meo… Meo meo meo…
Người nào đó chép chép miệng:
- Tên này thật…
- A! Ngươi ngươi… Ngươi làm gì? Không không… Không được…
- Tiểu mỹ nhân… Một cái tên thật dễ nghe, đáng để ăn mừng… lại đây, để bản thiếu yêu thương ngươi một trận nhé…
-… Không được… Người ta… Ưmh ưmh…
- Hì hì… Tiểu mỹ nhân à! Bây giờ ngươi có gọi rát họng cũng vô dụng.
Đến khi hai người từ trong sơn cốc đi ra, mặt trời cũng chỉ còn lộ ra một nửa bên Tây sơn…
Thời gian đã qua một buổi chiều…
Miêu Tiểu Miêu dựa vào người Quân Mạc Tà, sắc mặt đỏ bừng, đuôi lông mày cùng khóe mắt được bao phủ bởi một tầng diễm quang, tràn ngập khí chất phong tình nhưng lười nhác của một thiếu phụ. Quả nhiên là phong tình vạn chủng a…
Nàng chỉ cảm thấy cả người mình không còn chút sức lực nào, cái cảm giác mây mưa vừa qua vẫn còn đó, cả cơ thể vẫn nhộn nhạo, dư âm kéo dài không dứt. Chỉ cần nhớ tới chuyện vừa xảy ra, Miêu Tiểu Miêu chỉ cảm thấy không lời nào có diễn tả được…
"Mình khi nào lại trở thành như vậy… Như vậy… Hư hỏng quá…"