- Hứ, ai chà lưng với chàng chứ….
Miêu Tiểu Miêu nói ra lời này, trong phút chốc cảm thấy bản thân nói sai cái gì, vội vàng bổ sung:
- Cái gì mà chàng không ngại? Ai nói muốn tắm chung với chàng chứ? Chàng không để ý nhưng thiếp rất để ý đấy!
- Ta đã không để ý thì nàng còn ngại gì nữa, thôi thì giờ ta giúp nàng chà lưng trước, vậy được không?
Quân đại thiếu gia có vẻ như trêu đùa thành nghiện!
- Được cái đầu chàng, thiếp chỉ tắm một mình thôi, sao chàng có thể đi cùng ta…. Người ta….
Miêu Tiểu Miêu nhất thời nghẹn lời, nhìn lại cả người Quân đại thiếu gia cũng dính đầy bùn lầy, nếu không tắm thì quả thật chịu không nổi, nhưng…….
- Được rồi……
Nhìn Miêu Tiểu Miêu sốt ruột, Quân Mạc Tà nháy mắt nói:
- Nhìn nàng thẹn thùng như vậy thôi thì để ta ở dựng một cái giá gỗ, phơi áo lên sẵn tiện ngăn lại tầm mắt, chờ nàng tắm xong rồi đến lượt ta tắm. Vậy được rồi chứ gì?
- Nhưng làm sao… có thể cam đoan… Chàng không nhìn lén?
Miêu Tiểu Miêu xoay xoay ngón tay, cảm thấy thật là rối rắm.
- Ta lấy nhân phẩm cam đoan, ta tuyệt đối không nhìn lén! Cho dù nàng để ta nhìn, ta cũng không nhìn!
Quân Mạc Tà giơ tay lên trời thề, trong lòng cũng âm thầm tự hỏi bản thân một câu: "A… nhân phẩm? Ta thực sự có thứ gọi là nhân phẩm này sao?"
Đã nói là làm, Quân Mạc Tà nhanh nhẹn dời vài tảng đá, lại bẻ thêm mấy nhánh cây, một cái giá gỗ đơn giản nhanh chóng hoàn thành, sau đó liền cởi áo khoác của mình ra treo lên giá gỗ, phơi thêm vài lớp quần áo, thì đã hoàn toàn chia cách được trong và ngoài…
Miêu Tiểu Miêu thoáng yên tâm, nhưng vẫn ngượng ngùng. Vạn nhất người này nhìn lén…… Bản thân mình biện pháp nào cũng không có, nhìn lén thì nhìn lén đi, bản thân mình sớm muộn gì cũng là của hắn. Mặc Quân Dạ là một người quân tử nho nhã lễ độ, tài hoa hơn người, chắc sẽ không làm loại chuyện này đâu. Miêu Tiểu Miêu tự an ủi bản thân. Không thể không nói, tên này để lại ấn tượng quá tốt trong lòng Miêu Tiểu Miêu, dường như chỉ có trời mới biết, người này thật sự không có cái gì gọi là chính nhân quân tử cả, cho dù dùng hai từ "lưu manh" để hình dung là quá nhân từ rồi……
- Chàng…. Chàng không được nhìn lén! Nếu chàng mà nhìn lén thì chính là cầm thú!
Miêu Tiểu Miêu do dự rồi từ từ bước xuống nước, vốc nước lên, lau rửa cánh tay, đồng thời cũng len lén liếc nhìn về phía sơn động, thấy tà áo trắng dính đầy bùn lầy vẫn không động đậy, có vẻ như Quân Dạ hắn nói nhìn lén, thật đúng là giữ lời, lúc này mới yên tâm hơn. Nhưng khi đã yên tâm rồi, trong lòng lại dâng lên một ý tưởng kỳ quái: "Hừ, sao hắn không nhìn lén? Chẳng lẽ ta…. Không có sức hấp dẫn sao?"
Nghĩ thế nên lòng liền có chút buồn bã bực bội: "Ngươi cũng quá quân tử rồi, quả thực quân tử chả đúng lúc, quả thật cầm thú cũng không bằng……". Miêu Tiểu Miêu cắn răng, cư nhiên có chút oán hận nghĩ vậy…