Mặc dù trong lòng mọi người đều đoán ra được kết cục bất hạnh này, nhưng lại không ai dám nói ra...
- Lục soát!
Nét mặt Miêu Kinh Vân trầm xuống, vành mắt hơi đỏ lên, ôm một tia hi vọng cuối cùng, phất tay ra lệnh!
Tất cả mọi người lập tức tản ra, chỉ sau một lát, đã lục soát kĩ lưỡng trong phạm vi trăm dặm, nhưng lại không có bất kỳ phát hiện nào.
Dưới ảnh hưởng kinh hoàng của sấm sét như vậy, ngay cả chim thú xung quanh cũng đã sớm chạy trốn sạch, lục soát cả buổi nhưng đến cả một nửa điểm sinh vật còn sống cũng không thấy.
Chẳng lẽ hai người kia đều đã bị trận thiên kiếp kinh khủng ban nãy đánh hóa thành tro bụi rồi sao?
Cho dù trong nội tâm mọi người đều xuất hiện ra cái suy nghĩ nhưng nhìn thấy sắc mặt giống như muốn giết người của Miêu Kinh Vân, thì ai cũng không dám tùy tiện mở miệng nói ra…
Ánh mắt Miêu Kinh Vân như phóng ra tia lửa, bỗng nhiên lướt qua nét mặt của mọi người ở đó, khi nhìn đến gia chủ Khâu gia Khâu Thừa Vân thì thoáng dừng lại một chút, chăm chú nhìn nhưng lại chẳng nói gì!
Khâu Thừa Vân thì cảm thấy trái tim mình như bị cái búa lớn ngàn cân đập mạnh một nhát, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra tầng tầng sau lưng áo.
Cháu trai bảo bối của ta a, tiểu tử ngươi quả thực chính là yêu tinh chuyên gây tai họa, gia gia lần này bị ngươi hại chết rồi… Con mẹ nó, ngươi xem ngươi đã gây ra chuyện gì thế này… Bây giờ đã không còn là chuyện riêng của tiểu tử ngươi nữa, chỉ sợ toàn bộ Khâu gia cũng sẽ vì chuyện ngày hôm nay mà gặp nạn rồi…
Lão gia tử Khâu Thừa Vân thầm nghĩ mà khóc không ra nước mắt.
Cái này thật đúng là không làm mà mang vạ... Hết thảy đều là tại đứa cháu xui xẻo không nên thân kia, ngươi xem thường ai cũng được, đằng này lại đi xem thường Mặc Quân Dạ, còn khiêu khích sỉ nhục người ta hết lần này đến lần khác…
Bây giờ thì hay rồi, lần này ngươi làm hay lắm, ép tới mức khiến một thiên tài ngàn năm có một hóa thành tro luôn...
Chưa hết, còn kéo theo cả cháu gái mà Phủ chủ Huyễn Phủ thương yêu nhất nữa…
Đấy là chưa kể đến chuyện này lại xảy ra vào đúng hôm đại thọ năm trăm của Phủ chủ Huyễn Phủ, đồng thời còn là ngày đính hôn của cháu gái người ta nữa...
Hôn sự thành tang lễ, hỷ sự thành ra tang sự, cái khoản nợ này nếu không tính lên đầu Khâu gia… thì còn có thể tính với ai đây?
Con mẹ nó... Khâu gia chúng ta còn có thể xui xẻo hơn nữa không?
Con của ta ơi, ngươi đã cùng vợ ngươi sinh ra cái thứ gì thế này?…
Cho dù mộ phần tổ tông tám đời có bốc khói đen, thì cũng không đến mức sinh ra cái đồ xúi quẩy ấy chứ...
Thật sự là hại chết người mà... Khâu Thừa Vân khóc không ra nước mắt...
Những người khác nhìn thấy ánh mắt của vị gia chủ Khâu gia này đều hả hê trông thấy. Ai bảo lão tiểu tử ngươi thích nịnh hót! Con mẹ nó, còn ở trước mặt chúng ta phô trương thanh thế, cái gì là Phúc Thọ Tùng ngàn năm… Giờ thì hay rồi, khoe khoang biến thành mất mặt phải không? Phúc Thọ thì chẳng thấy đâu, ngược lại là chuông tang gõ liên tục, ăn trộm gà không được còn mất nắm thóc.