Lúc sau, Miêu Tiểu Miêu như bỏ mặc mọi thứ xung quanh, khẽ nhắm mắt lại, để yên cho người trong lòng tùy ý động tay chân trên thân mình. Cho đến khi có bàn tay đáng ghét xấu xa nào đó vươn vào vạt áo, Miêu Tiểu Miêu rốt cục không chịu được r*n r* một tiếng. Nhưng miệng mới hé ra, lại lập tức cảm thấy có vật gì đó trơn loáng len vào trong miệng mình...
Giống như một chú cá nhỏ nghịch ngợm... bơi toán loạn trong vòm miệng...
Lập tức, cái lưỡi nhỏ thơm tho của nàng dường như cũng bị vật trơn nhẵn kia quấn kéo lấy, một loại cảm giác lạ lẫm trước giờ chưa bao giờ có, tiêu hồn kỳ dị như muốn ăn mòn toàn thân nàng... Miêu Tiểu Miêu chỉ cảm thấy tinh thần rung động, phút chốc đã hoàn toàn bị đắm chìm trong mê mộng, huyền diệu không nói nên lời. Nàng như cảm nhận được linh hồn của chính mình nhẹ nhàng bay bổng, như lạc vào tiên cảnh, như si như say, như tiên như mộng... (BT: cảm giác thật Yo!)
Trên không trung, mây vẫn ùn ùn kéo đến tạo nên một chiếc lồng đen nghịt cả bầu trời như muốn đè nén cả tòa thành, bão táp càn quét khắp nơi, mưa to như trút nước, tiếng sấm gầm long trời lở đất, ánh sét chớp giựt khắp nơi hoàn toàn không gián đoạn mà liên tục hạ xuống. Cả đất trời đều ở dưới uy lực sấm sét kinh hoàng của Thiên Kiếp mà xào xạc run rẩy...
Thế nhưng ở ngay chính giữa Thiên Kiếp, lại có một cặp thiếu niên nam nữ đang say sưa ôm ấp... triền miên không dứt, như quên cả sống chế...t
Hai người chuyên tâm như thế, trong thanh âm thật lớn của bầu trời, dưới sự rung chuyển kịch liệt của mặt đất, dường như cũng không thể mảy may quấy rầy được bọn họ...
Một lúc lâu sau, Quân Mạc Tà chậm rãi ngẩng đầu. Miêu Tiểu Miêu đang ở dưới thân y, khuôn mặt xinh đẹp đỏ hồng như say rượu, mắt vẫn nhắm chặt, hai hàng mi dài bối rối khẽ nhấp nháy, cánh mũi xinh xắn cũng đang nhẹ nhàng chuyển động, đôi môi kiều diễm tựa như một trái anh đào ngọt lịm, đỏ mọng mà ướt á...t
Nàng không hề nhúc nhích, nằm yên bên dưới thân thể đầy nam tính của người trong long. Đôi nh* h** cao ngất đang kịch liệt phập phồng, những đường cong hoàn mỹ của thân thể, hết thảy đều được thân thể hùng tráng của nam nhân kia bao bọc. "Cũng không biết được, kế tiếp, y còn muốn làm cái gì nữa? Nhỡ đâu là y muốn... Thì ta nên làm sao đây?". Miêu Tiểu Miêu nhắm mắt lại, khẩn trương miên man suy nghĩ, hoàn toàn quên mất thân thể còn đang đụng chạm nhau. Lúc bấy giờ, Miêu Tiểu Miêu lại đột nhiên cảm thấy được lỗ tai của mình có chút ngứa ngáy. Liền ngay sau đó, một thanh âm bình thản vang lên bên tai nàng một cách ôn nhu:
- Trời là lều trại mặt đất làm giường, gió là cao lương mưa làm rượu, mây là hỷ đường sương làm chứng, sấm là sính lễ sét làm mai. Miêu Tiểu Miêu, nàng... cả đời này, có thể nguyện ý làm nữ nhân của ta không?
Đôi mắt Miêu Tiểu Miêu vẫn còn nhắm chặt lại, nhưng rõ ràng khi nghe được câu hỏi này, dường như không hề do dự, nàng lập tức gật gật đầu...
- Đời này kiếp này... cho dù là đời đời kiếp kiếp... Ta cũng đều nguyện ý làm nữ nhân của chàng!