-Không!
Quân Mạc Tà lắc đầu, bình tĩnh nở nụ cười:
- Cửa ải này, là của hai chúng ta, chúng ta phải kề vai chiến đấu. Mà đâu chỉ có cửa ải trước mắt này, còn có cửa ải tiếp theo, tiếp theo nữa, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua! Tin tưởng ta, có ta ở đây, chúng ta nhất định làm được!"
Miêu Tiểu Miêu cắn môi, nhẹ gật đầu. Sau đó nàng lặng yên di động bước chân, đem thân thể mềm mại động lòng người của mình, nhẹ nhàng mà vùi vào trong ngực người nam nhân này. Đầu tựa vào bờ vai của y, Miêu Tiểu Miêu thì thầm:
- Quân... Cả đời này có chàng... Ta thật là cao hứng... Thật là hạnh phúc! Cho dù lần này không thể vượt qua, kiếp này ta cũng không hối hận!
Quân Mạc Tà ôm nàng, trầm giọng đáp:
- Sao lại không có tiền đồ như vậy! Nàng chưa sinh hạ cho ta mười bảy mười tám thằng c*, còn phải bên nhau tới bạch đầu giai lão, chỉ có vậy mà đã đơn giản nói là kiếp nầy không hối hận, thế cũng quá không biết ước mong rồi, cho dù nàng không hối hận, ta cũng sẽ không đồng ý.
Mưa to như trút nước, quần áo toàn thân của hai người chỉ chốc lát đã ướt đẫm, hơn nữa dưới thời tiết nóng bức thế này, quần áo mặc trên người vốn là mỏng manh mát mẻ. Quần áo Miêu Tiểu Miêu đều dán ở trên thân thể, nổi lên đường cong toàn thân, ôm ấp nhau như vậy, cũng chẳng khác nào khỏa thân ôm nhau. Thế nhưng trong nội tâm hai người, lại không hề có bất kỳ ý niệm nào không trong sáng, nếu có, cũng chỉ là chân tình, như thế mà thôi…
Giờ khắc này, trong nội tâm Miêu Tiểu Miêu nổi lên một niềm tin dị thường kiên định:
- Quân Dạ ở cùng một chỗ với ta! Tuyệt đối không thể có việc gì xảy ra với huynh ấy! Vạn nhất ta chống đỡ không nổi, chỉ sợ huynh ấy cũng muốn theo ta mà đi. Nhưng ta quyết không cho phép chuyện như vậy xảy ra... Chỉ cần tới lúc cảm giác mình không thể tiếp tục chống đỡ, sẽ tự sát trước một bước!
- Ta chết đi, thiên kiếp tự nhiên cũng sẽ không còn! Như vậy, Quân Dạ, huynh ấy sẽ không có việc gì!
Sét nổ rền vang trên bầu trời! Một tia chớp lóe sáng uốn lượn bổ thẳng xuống đỉnh đầu Miêu Tiểu Miêu!
Thiên kiếp lần thứ nhất, rốt cục cũng đã tới!
- Chàng mau lùi lại đi!
Miêu Tiểu Miêu lập tức bừng tỉnh, sức mạnh toàn thân đều đã điên cuồng vận chuyển, trong lúc cấp bách lại tự phát ra một cỗ lực đạo nhu hòa, đẩy Quân Mạc Tà sang một bên. Phải biết rằng, vào thời khắc mấu chốt khi Miêu Tiểu Miêu gặp phải độ kiếp, dù mất đi một giọt nhỏ huyền lực cũng có thể khiến nàng ta không thể vượt qua kiếp nạn. Nhưng vì có thể để cho người trong lòng rời xa nguy hiểm một chút, Miêu Tiểu Miêu lại sẵn sàng mà xuất ra đoạn sức lực nhu hòa lại kiên cường dẻo dai kia đẩy Quân Mạc Tà ra, lập tức cả thân hình mềm mại phóng lên trên hướng tới đám sét sáng chói giữa bầu trời!
Nếu ở dưới mặt đất, vẫn sẽ làm ảnh hưởng đến người trong lòng mình! Chỉ có thể triệt tiêu sự uy h**p đó trong làn mưa trên cao.
"Ầm ầm" một tiếng, chính diện đón lấy lôi kiếp Miêu Tiểu Miêu phát ra một tiếng kêu đau đớn, thân thể rơi xuống thật mạnh, cách mặt đất chỉ gần ba trượng, mà tia sét kia cũng theo đó mà hóa thành hư ảo!