Đồng sinh cộng tử.
Chẳng lẽ một ngày vui như ngày hôm nay lại vì biến cố phát sinh thiên kiếp mà lại trở thành thảm kịch sao?
Trong phút chốc, tất cả mọi người ở đâu đều hung hăng trừng mắt nhìn về phía Khâu Bằng.
Nếu không phải tiểu tử ngươi chen ngang bắt buộc phải thử thì đâu có phát sinh loại sự tình chó má như thế này?
Sau ngày hôm nay, thanh danh của Khâu Bằng ở Phiêu Miểu Huyễn Phủ chắc chắn sẽ mất hết, trực tiếp biến thành chuột chạy qua đường. Còn tên tuổi mọi việc về hắn nhất định người người đều biết. Hơn nữa tiểu tử này còn được mọi người tặng thêm một danh hiệu mới: Tên đần độn đen đủi!
Ý tứ của nó dĩ nhiên là, bất luận tiểu tử này đi tới chỗ nào cũng sẽ mang sự đen đủi cho người khác…
Tên gọi xuất xắc này nhất định làm cho Khâu Bằng ngay lập tức trở thành một người cô đơn …
Thực sự là quá mức rồi!
Miêu Tiểu Miêu biến sắc, nhìn Quân Mạc Tà nhưng không nói một lời. Sau đó nàng liền xoay người đi thẳng ra ngoài.
Người thiếu nữ kiên cường này lựa chọn giải pháp lá tự mình đối mặt, không làm liên lụy tới người khác.
Mọi người cũng không nói gì. Bởi vì tại thời điểm này, vô luận là ai nói cũng sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến tâm cảnh của Miêu Tiểu Miêu! Do đó sẽ dẫn đến độ kiếp thất bại!
Thậm chí bọn họ cũng không một ai bước ra ngoài. Bởi vì một khi tiếp xúc quá gần phạm vi của thiên kiếp, thì thiên kiếp tự nhiên sẽ cho rằng có người muốn can dự vào đó. Vậy thì sẽ mang đến cho Miêu Tiểu Miêu những phiền toái không đáng có, càng phản tác dụng mà thôi. Cho dù mọi người có lo lắng như thế nào thì cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn thân ảnh Miêu Tiểu Miêu dứt khoát bay ra ngoài.
Theo thân ảnh Miêu Tiểu Miêu bay ra ngoài, thì thiên kiếp cũng tùy theo đó mà thay đổi vị trí.
Trên mặt các cường giả có mặt tại đây đều lộ vẻ ngậm ngùi. Hiển nhiên ai cũng cho rằng lần này Miêu Tiểu Miêu độ kiếp nhất định sẽ có biến. Thân hình Miêu phu nhân lung lay hai cái, suýt nữa hôn mê bất tỉnh. Nhờ Miêu Hoàn Vũ đang ở bên cạnh đỡ lấy thì mới miễn cưỡng đứng lên được, nhưng nước mắt lại không tự chủ được chảy xuống.
Đứa con gái mà nàng thương nhất, hiện tại mới tìm được hạnh phúc của chính mình. Chẳng lẽ sẽ lại lập tức phải chết đi sao? Ông trời! Tại sao? Tại sao lại tàn nhẫn như thế? Như vậy thật là không công bằng đối với nó!
- Để ta đi xem một chút xem sao!
Mạc Tà ngẩn người. Sau đó ngay lập tức chạy ra ngoài, vội vàng đi tới phương hướng Miêu Tiểu Miêu vừa rời đi.
"Không nên đi!"
Ý nghĩ ban đầu của Miêu Hoàn Vũ chính là. Lấy thực lực của "Mặc đại thiên tài" hiện giờ căn bản sẽ không giúp được gì ngược lại sẽ chỉ là tăng thêm gánh nặng mà thôi.
Nhưng lời chưa kịp thốt ra đã bị Miêu Kinh Vân ngăn lại. Miêu Kinh Vân hít một hơi thật sâu nói:
- Với thực lực hiện giờ của hắn, nếu tới đó cũng không đến mức làm tăng thêm gánh nặng của Miêu Tiểu Miêu. Cứ để cho hắn đi đi. Hiếm thấy người nào có tâm ý như vậy. Hiếm, quả thực là rất hiếm … Kẻ này khi đối mặt với sự sống chết mà lại có thể đưa ra quyết định như thế thực làm cho lão phu vui mừng.
Miêu Hoàn Vũ gật đầu, khàn giọng nói:
- Tiểu Miêu thực sự là không có nhìn nhầm người!