Còn về bảo vật, cho dù là linh dược vạn năm hay thiên tài địa bảo đối với Đại Thiếu mà nói đều thật là dễ dàng... Những thứ đó ngay cả nửa điểm bí mật cũng không có, đều kinh thế hãi tục giống nhau, với thân phận hiện nay của Quân Mạc Tà thì không thể có đươc, nếu nói là may mắn lấy được, thì có người tin sao?
Cân nhắc một hồi, Quân Mạc Tà rốt cuộc đã moi ra một cái bình ngọc nhỏ, cười gượng hai tiếng:
- Trên người tại hạ thật sự không có vật dư thừa nào. Chẳng qua khi xưa gia sư cả đời tích tụ, nhiều năm qua đã ủy thác một vị lão hữu mua dùm ba khỏa đan dược... Lúc ấy người từng nói qua, chỉ khi nào vượt qua cảnh giới Thần Huyền thì mới có tư cách ăn ba viên đan dược này. Tại hạ cô phụ sự mong đợi của tiên sư, hiện nay vẫn còn xa mới đạt được, nhưng Miêu cô nương đã vượt qua hạn chế nọ… Ta sẽ dùng vật này... tặng cho ngươi vậy...
Mọi người một lần nữa dở khóc dở cười.
Vị Mặc đại thiên tài này làm việc đúng là khác người. Lúc trước lấy một tảng đá làm lễ mừng thọ, không ngờ giờ lại đem đan dược đi tặng....
- Gì chứ? Không biết là loại đan dược gì? Mà lại có những quy định cổ quái như vậy!
Một vị cường giả Thánh Tôn đứng dậy. Người này, Quân Mặc Tà nhìn thế nào cũng có cảm giác có chút quen mặt. Nhưng cho dù bất kể hắn có suy nghĩ như thế nào đi chăng nữa cũng không thể nào nhớ nổi rút cục mình đã gặp lão ở nơi nào …
- Vị tiền bối này chính là một vị trưởng bối của Miêu gia chúng ta. Nếu nói riêng về vai vế thì so với ông nội ta cao hơn không ít … Vị ngoại tổ này tên gọi Miêu Bất Kiến. Lão tổ cả đời say mê nghiên cứu thảo dược, cây cối. Lão tổ ở phương diện này có trình độ cực cao. Ở tại Huyễn Phủ chúng ta có danh xưng là Dược Vương tái thế …
Miêu Tiểu Miêu ghé sát tai Đại Thiếu thấp giọng giới thiệu. Quân Mặc Tà chỉ cảm thấy một mùi hương ngây ngất xông vào mũi hắn. Đôi môi mềm mại của Miêu Tiểu Miêu như muốn chạm đến da thịt của hắn. Đại Thiếu liền cảm thấy toàn thân tê dại, cơ hồ không nghe rõ nàng nói những gì … Theo bản năng, hắn quay đầu lại mỉm cười. Miêu Tiểu Miêu bên cạnh tránh không kịp, nhất thời đôi môi mềm mại chạm phải lỗ tai của hắn. Lập tức khuôn mặt nàng đỏ ửng lên, khẽ lườm hắn một cái. Thấp giọng nói sẵng:
- Ngươi xấu quá đi…
Mạc Tà cười, hắc hắc thầm nghĩ: "Nam nhân không xấu nữ nhân không yêu mà…"
Chỉ thấy Miêu Bất Kiến đưa tay tiếp nhận bình ngọc, nhẹ nhàng ngửi qua vài lần, sắc mặt tức thì ngưng trọng hẳn. Một lúc lâu sau, hắn mới thận trọng nói:
- Ba khỏa đan dược này, công hiệu tất nhiên không bằng thông thiên ngọc… Nhưng cũng chính là báu vật vô giá! Tùy tiện lấy ra một viên cũng đã ẩn chứa một lượng thiên địa linh khí tinh thuần khổng lồ dị thường. Nếu có thể dùng nó, quả thật là không biết có thể tăng trưởng được biết bao năm công lực? Hơn nữa, dùng nó cũng không có bất cứ tác dụng phụ nào khác. Khó trách loại đan dược này lại có yêu cầu cao đến như vậy. Nếu là dùng loại thần đan có ẩn chứa dược lực mạnh mẽ đến bực này, kẻ dưới Thần Huyền phục dụng nó nhất định trong nháy mắt sẽ nổ tan xác mà chết. Quả nhiên là thần dược mà…