(*)
Dịch Giả: kiemhieptinh
(*) Núi Everest.
Mạc Tà vẻ mặt vô tội, tỏ vẻ bất đắc dĩ, như kiểu: Bản thân ta cũng không biết, ta cũng không rõ chuyện gì xảy ra mà.
Sự tình này cũng thực là ngoài dự đoán của Quân Đại Thiếu, khối đá kia kỳ thật chính là một phần còn sót lại của linh mạch ngày trước hắn và Mai Tuyết Yên đập vỡ, phần lớn khối linh mạch ấy đã bị Mai Tuyết Yên mang về để gia tăng thực lực cho Thiên Phạt Sâm Lâm. Trong tay Quân Mạc Tà còn có mấy khối vụn, lần này xuất ra chính là khối nhỏ nhất trong đó. Đại Thiếu tuy rằng cũng biết mẩu đá kia là thứ tốt, đủ để làm kinh sợ mọi người, nhưng cũng không nghĩ tới nó lại làm cho họ náo động như vậy? Đây cũng thật quá chấn kinh rồi!
"Ca ca" tuy rằng nghĩ đến nguồn gốc nhưng lại không nghĩ đến diễn biến cùng với kết quả!
Kinh hãi một lúc, mọi người liền đem ánh mắt chăm chú gắt gao nhìn thẳng vào Quân Mạc Tà!
- Tiểu tử này, con bà nó, thật là nghịch thiên mà! Hắn mà cũng có thể lấy ra một món đồ tốt như vậy!
- Này … Mặc tiểu tử, tảng đá kia… Khụ khụ… Ngươi rốt cuộc là từ chỗ nào có được?
Một câu nói của Miêu Kinh Vân khiến lỗ tai mọi người dựng cả lên.
Đúng rồi, đã có khối thứ nhất, còn có thể có khối thứ hai. Nếu biết được địa điểm hắn "nhặt" được, có thể còn có khối thứ ba, thứ tư. Vạn nhất phát hiện ra, vậy thì thật là…
- Ách! Việc này xảy ra, ước chừng lúc ta khoảng bảy tám tuổi…
Mạc Tà bắt đầu thêu dệt, cái này chính là sở trường của hắn:
- … Lần đó không có gì ăn, bụng đói không chịu được, liền đi vào một ngọn núi tìm quả dại ăn, nhưng đột nhiên gặp phải núi lở, thiếu chút nữa bị chôn sống. Lần đó thật là đúng xui xẻo…
Đại Thiếu như thật nói ra, mọi người cũng bừng tỉnh hiểu ra, thở dài tiếc nuối.
- Thảo nào, nguyên lại là núi lở. Ta nói loại chuyện tốt như thế sao lại rơi vào trên đầu tiểu tử này…
- Lấy được thứ này, còn dám nói bản thân không may? Thế này mà không may sao? Xui xẻo như vậy sao lại không cho ta gặp phải!
Những cường giả đỉnh phong nghe Quân Đại Thiếu thuật lại, hầu hết cũng có chung một ý nghĩ!
- Lúc ta đang nghĩ đến cái chết, đột nhiên bang bang hai tiếng, có hai khối đá đều đập trúng vào trên đầu ta, lúc đó xém tý nữa ta đã bị đánh ngất rồi…
Mạc Tà giả bộ sợ hãi sờ sờ đầu mình:
- Sau đó ta khẽ vươn tay, đem hai khối đá này lấy xuống, trong đó có một khối nhỏ một chút, ta vuốt thì có chút hơi mềm… Khi đó thật sự là quá đói, hơn nữa tảng đá kia còn có mùi, vì thế ta liền đem một khối nuốt xuống! Lúc đó thật là quá đói, cũng chả để ý nhiều như vậy…
Đại thiếu nói tới đây, tất cả các cao thủ chỉ biết giậm chân đấm ngực!