Dịch Giả: ursawarrious
Mọi người đều trợn mắt, vừa bất ngờ vừa nghi vấn, thực sự là một khối đá tầm thường?
Nguyên bản nghe hắn nói lấy ra một khối đá miễn cưỡng có thể tính là vật trân quý, mọi người còn tưởng rằng, vật này có thể là một viên đá quý được hình thành tự nhiên, như vậy tuy rằng có chút khó coi nhưng miễn cưỡng cũng có thể xem là một kiện lễ vật…?
Ai dè tiểu tử này thực sự lấy ra một khối đá chỉ sợ là đặt ở ven đường cũng chẳng ma nào ngó tới… Hơn nữa thể tích còn nhỏ như vậy, đủ để làm gì? Ặc, mà cho dù có lớn thì lại càng chiếm diện tích, càng vô dụng!
Phải chăng là tên tiểu từ này cố ý quấy rối ở đây? Vài người trong tâm có chút vui sướng khi người gặp họa.
- Lại có thể... Thật là... khối đá... Ha ha ha?...
Khâu Bằng cũng sững sờ trong chốc lát, lập tức ôm bụng cười ha hả, cười đến gập người nước mắt nước mũi giàn giụa:
- Mặc Quân Dạ… Ha ha ha, ngươi… cái tên nhà quê này thật đúng là điên rồi, trong lễ mừng thọ của phủ chúa đại nhân lại có thể lấy ra một khối đá làm quà mừng, ngươi quả thực là không biết xấu hổ đó…Ta…ta thực bộ phục cái dũng khí của ngươi, cái này thì tính gì là lễ vật, vật này thì chúng ta ai mà chả lấy ra được…?
- Huynh nhặt được ở nơi nào thế, muội thực sự rất thích khối đá này, đây là một khối đá rất tốt a!
Miêu Tiểu Miêu chậm rãi bước ra, nhìn một cái không chớp mắt về phía Quân Mạc Tà. Trong đôi mắt nàng hiện lên vẻ yêu thích:
- Đẹp quá. Quân Dạ, ta thực sự có thể sờ nó sao?
Trong lòng Miêu Tiểu Miêu đã có quyết định rồi. Chỉ cần một khi Mặc Quân Dạ đưa cho mình, một khi mình nắm trong tay thì liền cất nó vào trong ngực. Sau đó liền tuyên bố tảng đá kia là lễ vật mình ưng ý nhất ….
Dù cho ai có ý phản đối cũng không thể lấy tảng đá trong ngực của mình được. Hơn nữa, chính mình cũng không tính là nói dối. Lễ vật Mặc Quân Dạ đưa tới đương nhiên phải là vật tốt nhất…
- Miêu cô nương! Tiểu Miêu muội muội! Muội làm sao có thể xuyên tạc sự thật trắng trợn như vậy được?
Khâu Bằng tức giận thở hổn hển kêu lớn.
Bọn hắn cũng không phát hiện ra, tại thời điểm Mặc Quân Da lấy khối đá kia ra thì tất cả cao thủ Thánh Hoàng, thậm chí là vài cao thủ Thánh Tôn cũng không có giống bọn hắn nghi vấn cùng nhạo báng. Tất cả bọn họ đều đứng hết lên, trong mắt bọn họ không hẹn mà gặp đều sáng như sao.
Tất cả cao thủ đỉnh cấp ở đây đều không nhịn được đưa mắt chăm chú nhìn khối đá kia.
Loại ánh mắt này cũng không phải bình thường mà là ánh mặt ngập tràn tham lam này, quả thực hận là không thể đem tảng đá kia một hơi nuốt xuống bụng.
Đúng vậy, tất cả các cao thủ đỉnh cấp hiện giờ đều là có chung một ý nghĩ này: "Đem tảng đá này một hơi nuốt vào!"
Ngay cả Miêu Kinh Vân cũng quên cả việc lên tiếng nói chuyện, cái miệng khẽ mở rộng. Hai mắt nhìn chằm chằm vào tảng đá kia không chớp mắt. Thật lâu sau hắn mới ngẩng đầu nhìn Quân Mặc Tà.
-Miêu lão đại nhân! Không biết vãn bối lấy tảng đá kia làm lễ vật mừng thọ có hợp ý của lão đại nhân hay không?
Mạc Tà thản nhiên cười một tiếng, sau đó tiện tay ném tảng đá kia ra ngoài. Nhưng hướng bay của nó lại hướng tới cái bàn đang chất đầy lễ vật mừng thọ ở trong đại sảnh.