Dịch Giả: Chuột Jerry
Canh ba!
Nhìn thấy bộ dáng bại hoại của tiểu tử này, Miêu Kinh Vân giận đến mức hoa mắt ù tai, hắn bất thình lình dậm chân chỉ vào cửa quát to:
- Ngươi, tên tiểu tử ngươi. Mau mau cút ra ngoài cho ta.
- Đã vậy thì, vãn bối cáo lui.
Mạc Tà nói xong liền chuồn mất.
Quân Mạc Tà đã biến mất dạng rồi mà ngực Miêu Kinh Vân vẫn còn giận dữ phập phồng, giây lát sau đột nhiên giơ chân đạp mạnh xuống đất rồi thét to một tiếng, trên mặt đất liền xuất hiện một cái hố sâu không thấy đáy.
Miêu Tập cùng Miêu Kiếm đứng bên cạnh chỉ dám đưa mắt nhìn nhau nhỏ giọng thì thầm!
- Tên tiểu tử đó bỏ đi thật à?
- Còn giả được sao?
- Hắn dám cứ vậy bỏ đi?
- Thì hắn đã đi rồi ngươi không thấy sao?
- Hắn dám…
-...
Đối với kiểu nói qua nói lại không có kết quả này Miêu Kiếm biết điều chọn cách im lặng. Chuyện đã rành rành trước mắt ngươi còn hỏi cái rắm gì nữa? Ngươi không thấy phiền nhưng lão tử mệt…
Đêm ấy, cao tầng Miêu gia bí mật tề tụ thảo luận chuyện này, nhưng cũng chẳng có kết quả gì bởi vì phụ thân của Miêu Tiểu Miêu là Miêu Hoàn Vũ vừa đến không nói năng gì liền lật tung bàn ghế sau đó giận dữ bỏ đi…
Quân Mạc Tà một đường trở về đến phòng ngủ, hoàn toàn sóng yên biển lặng.
Kỳ thật nếu có thể lựa chọn Đại Thiếu đã không nói như vậy. Xem tình hình bây giờ bỏ rơi Miêu Tiểu Miêu là tuyệt đối không thể! Nhưng nếu bắt hắn vứt bỏ những người khác lại càng không thể!
Đây là vấn đề thuộc về nguyên tắc sống cơ bản của Quân Mạc Tà hắn rồi!
Nhất quyết không có khả năng lui bước!
Nếu quả thật vấn đề này không giải quyết được, lão tử chỉ việc mang Miêu Tiểu Miêu trốn vào Hồng Quân Tháp rồi bỏ của chạy lấy người! Xem các ngươi tìm bằng cách nào!
Lão gia hỏa này lại muốn ta bỏ vợ? Phi, ta không phải Trần Thế Mỹ, cái kiểu gì nghĩ này trước nay lão tử chưa từng nghĩ đến đừng nói là bắt ta phải làm.
Sáng sớm hôm sau khi trời còn mới mờ mờ sáng, Quân Mạc Tà đã bị kéo ra khỏi chăn ấm. Hôm nay là ngày đại thọ năm trăm tuổi của phủ chủ, nên trời còn chưa sáng thì Miêu gia đã phái người đến thỉnh Đại công tử đến dự tiệc…
Mà bốn người được phái đến này cũng chính là người của phụ thân Miêu Tiểu Miêu. Miêu Hoàng Vũ sợ Quân Mạc Tà vì cuộc nói chuyện hôm qua mà hôm nay nổi chứng ngang ngạng không chịu đến, lúc ấy không biết hôn sự của con gái mình sẽ đi về đâu.
May mắn là Quân Mạc Tà cũng không thèm để ý, tựa hồ xem như hôm qua căn bản không có xảy ra chuyện gì, rửa mặt chải đầu xong liền đi đến Miêu phủ.
Còn đám người Tào Quốc Phong thì do giữ thân phận, nên phải đến trưa mới qua chúc thọ, thuận tiện vui vẻ một phen, dù sao ở Huyễn Phủ, cường giả bậc Thánh Hoàng cũng coi là người chút có địa vị, điều này cũng là hiển nhiên thôi. Nhưng có một chuyện không thể không nói, sự việc xảy ra ngày hôm qua quả thật đã làm cho bảy huynh đệ Tào Quốc Phong nở mặt nở mày. Gặp được Mạc đại thiên tài, thì đám người lão Tào vốn đang lo lắng đề phòng đã hoàn toàn thả lỏng,...