Dịch Giả: nguyenbaviet
Sau khi hỏi ra những lời này, hắn nhắm mắt lại lẳng lặng đi tiếp. Bởi vì Đại thiếu tin tưởng lão nhân này nhất định sẽ nói đáp án cho hắn.
- Nên nói như thế nào đây… Chuyện này coi như là chuyện liên quan đến tu vi của mỗi người. Dù cho tu vi đạt đến một cảnh giới nhất định thì trạng thái mỗi người mỗi khác, mà biểu hiện này không nhất thiết thể hiện ở mặt huyền khí. Ví dụ như ta đây chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể thấy được giai vị của mỗi người, không cần biết người ta giấu diếm như thế nào đi nữa, hoặc là dùng phương pháp gì để che dấu…… Đơn giản mà nói, mỗi người đều có Tinh - Khí – Thần… mỗi người mỗi khác… tất nhiên sẽ khiến cho Tinh – Khí – Thần khác hẳn nhau phải không? …… Thôi, mấy chuyện này đơn giản không cần nói cũng tự hiểu. Chỉ có điểu muốn "hiểu" thì phải đạ đến một điểm đột phá, đó mới chính là điều khó khăn đến cực điểm!
(NBV: Giải thích lòng vòng, dịch mệt quá. Độc giả tự hiểu đơn giản là đạt đến một cấp độ nhất định thì có năng lực quan sát nhất định, giống như có thêm kỹ năng khi lên level vậy)
Mạc Tà yên lặng gật gật đầu, chân vẩn tiếp tục bước tới phía trước.
Nhưng sau khi hắn bước thêm vài bước, rốt cuộc cũng đã phát hiện điểm bất thường!
-Tinh khí thần!
Hình như ở cái thế giới này chưa từng có người nào nói như vậy. Thậm chí trong ngôn ngữ của thế giới này cũng không có mấy từ này! Nhưng cái lão già này lại có thể nhẹ nhàng nói tới ba chứ đó!
Trong chốc lát, Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy cả người máu đều xông l*n đ*nh đầu, hắn thất thanh hỏi:
- Ngươi... Chẳng lẽ ngươi chính là Cửu U Đệ Nhất Thiếu?
Có lẽ vậy, chỉ có cái tên điên từng đến Địa cầu kia mới có thể biết được 3 chữ Tinh khí thần kia.
Mặc khác Quân Mạc Tà có một linh cảm mơ hồ khi nghe lão già nói cái câu "Thiên tài như thế, cho dù lão phu sống suốt vạn năm thì c*̃ng chỉ mới gặp lần đầu. Không tệ, thật sự không tệ."
Chính là câu này!
Người nào có thể sống một vạn năm?
-Ngươi chính là Cửu U Đệ Nhất Thiếu?
Vấn đề này vừa hỏi ra, không gian nhất thời lâm vào một mảng yên tĩnh!
Cả cái không gian này, chỉ có tiếng động duy nhất là tiếng bước chân không ngừngcủa Quân Mạc Tà.
Một hồi lâu sau, thanh âm già nua kia mới thở dài một tiếng thật sâu, mang theo vô tận hoài niệm mà lẩm bẩm:
-Đó là tục danh của sư phụ ta... Mỗi một lần nghe thấy cái tên đó, lão phu như thấy sư phụ đang đứng trước mặt mình, như đang nghe thấy những lời sư phụ dạy bảo vậy…. Có thể nói những ngày đi theo sư phụ là những phút giây ý nghĩa nhất trong sinh mệnh của ta. Hiện tại thì mỗi ngày đều trôi qua trong vô vị, buồn chán đến mệt mỏi….
"Sư phụ? Hắn là đệ tử của Cửu U Đệ Nhất Thiếu?"
Trong đầu Quân Mạc Tà như nổ ầm một cái, lớn tiếng kêu lên:
- Chẳng lẽ ngươi chính là chủ nhân Phiêu Miểu Huyễn Phủ đời thứ nhất? Cũng chính là người khai sáng Phiêu Miểu Huyễn Phủ? Tủy tổ của Miêu gia? Miêu Khuynh Thành?
-A?... Ngươi rốt cục đoán ra rồi sao?...
Thanh âm của Miêu Khuynh Thành hư vô mờ mịt, nhưng nghe những lời này vẫn toát lên một ít ý vui mừng.
-"Miêu Khuynh Thành, chính là hắn, nguyên lai hắn chính là Miêu Khuynh Thành!"
Một loạt những suy nghĩ điên cuồng vây lấy Quân Mạc Tà. Chính mình thật sự có thể gặp được một tồn tại trong truyền thuyết, một trong Tứ đại đệ tử của Cửu U Đệ Nhất Thiểu.