Dịch Giả: Ngaohon
Miêu Kiếm đứng gần đó c*̃ng không thể giữ khuôn mặt lạnh như băng thường thấy, khẽ phì cười thầm nghĩ:
-" tiểu tử này c*̃ng thật là thú vị a, có thể khiến lão Đao trở nên ức chế đến như thế. "
Bốn người đi nhanh khỏi đại sảnh, sau đó rẽ liên tục qua các con đường vòng vèo đầy phức tạp, lúc này Miêu Kinh Vân mới mở ra một thông đạo ngầm, sau đó cả bốn người nhanh chóng đi vào trong.
Lại trải qua một hồi quanh quẩn bên trong thông đạo, thì cửa thông đạo thứ hai lại được mở ra, cả đám người tiếp tục tiến vào trong. Lại vòng vèo một thời gian dài sau mới tới cửa thông đạo thứ ba.
Sau đó, Miêu Kinh Vân c*̀ng Miêu Đao, Miêu Kiếm đột nhiên dừng lại.
Ba người lúc này như những tín đồ đầy cuồng nhiệt.
Quân Mạc Tà lúc này chỉ cảm thấy đầu muốn to ra, đừng nói là gian tế, cho dù là gian tế thì muốn đi được đến nơi này chỉ sợ đã bị điên vì đám mật đạo bố trí đầy rối rắm này.
- Chúng ta chỉ đem ngươi đến đây thôi.
Miêu Kinh Vân nói:
- Quãng đường còn lại ngươi phải tự mình đi vào.
Thanh âm c*̉a lão vô c*̀ng nghiêm túc không hề mang ý tứ đùa cợt.
- Tự mình ta đi vào?
Quân Mạc Tà hoảng sợ nói:
- Các ngươi mang ta đi đoạn đường rắc rối khiến ta muốn hôn mê vào đây, giờ để ta ở đây tự đi sao. Lạc ở đây không phải chuyện đùa đâu, lão đừng nói giỡn.
- Sau đoạn đường này, thì chỉ có một con đường thẳng tắp, không có ngã rẽ đâu ngươi đừng lo
Miêu Kinh Vân chậm rãi nói:
- Trăm năm qua, trừ lúc lão phu đến đây để tiếp nhận chức vụ Huyễn Phủ phủ chủ thì chưa hề có ai vào. Tiểu tử, nắm cho chắc cơ duyên lần này c*̉a ngươi đi.
Sau đó cả ba người liền chỉnh tề đứng qua một bên, ánh mắt c*̉a Miêu Đao và Miêu Kiếm lúc này mang đầy vẻ cuồng nhiệt, giống như tín đồ Phật giáo lúc gặp được Thích ca Mâu Ni, hay như tín đồ Cơ đốc lúc gặp Jesus, khuôn mặt c*̉a vốn luôn mang vẻ lạnh lùng c*̉a cả hai lúc này như sắp bùng cháy.
Có chút do dự nhưng Quân Mạc Tà vẫn quyết định đi vào.
Khi Quân Mạc Tà vừa bước vào trong, cánh cửa lập tức đóng lại.
Từ bên ngoài nhìn vào, nơi từng có cánh cửa hiện giờ trông như một bức tường đá bình thường, không thể nhìn ra bất cứ khe hở nào. Quân Mạc Tà không hề biết rằng, vào lúc này, cả ba người Miêu Kinh Vân thấy cửa đá đã đóng thì đều c*̀ng nhau quỳ xuống, dập đầu cung kính với cửa đá mấy cái rồi mới lẳng lặng lui ra ngoài, đi đến tầng trên chờ đợi.
Quân Mạc Tà chậm rãi đi về phía trước.