Dịch Giả: Ngaohon
Suy đi nghĩ lại một hồi lâu hắn vẫn không tìm ra cách nào khả thi. Trong khi đang căng óc suy nghĩ đối sách thì lại nghe thấy tiểu Đậu nha tò mò hỏi:
- Mặc công tử, chức nghiệp giả chuyên làm trong hoàng cung là gì vậy.
Tiểu nha đầu vẫn bị câu nói c*̉a hắn khi nãy gợi lên lòng hiếu kỳ từ nãy đến giờ bèn mở miệng hỏi.
Hiện tại, tiểu thư đã tỉnh lại, cả hai người lại trở nên gần gũi hơn. Xem ra việc tiểu thư gả cho Mặc thiếu gia là chắc chắn rồi, xem ra lúc ấy mình sẽ trở thành nha hoàn c*̉a hắn rồi.
- Àh hoàng cung chức nghiệp giả dĩ nhiên là chức vụ đặc biệt chuyên phục vụ cho hoàng hậu và hoàng đế.
Quân Mạc Tà cười ha hả trả lời qua loa rồi tiếp tục suy nghĩ biện pháp để có thể đi xuống mà không lộ hàng, sau đó hắn nói tiếp.
- Những người đó hơn người bình thường ở chỗ trên người họ thiếu một món đồ vật.
- Thiếu cái gì vậy
Tiểu Đậu nha mở to mắt, đeo bám vấn đề này mãi không tha, quyết truy hỏi kỹ càng sự việc mới chịu.
- Tiểu Đậu nha!
Miêu Tiểu Miêu xấu hổ kêu lên. Nàng đương nhiên am hiểu hơn tiểu Đậu nha rất nhiều, mắt thấy cả hai người chuẩn bị nghiên cứu, thảo luận chuyên sâu về vấn đề này thì vội vàng ngăn cản.
- Khụ khụ... ta c*̃ng nên đi xuống rồi!
Quân Mạc Tà ho khan hai tiếng, rồi khó xử nói:
- Nhưng mà quần c*̉a ta...
- Hì hì
Hắn không nói thì không sao, hắn vừa nói đã khiến hai nàng đồng thời bụm miệng cười đến mức cả người rung rẩy, khuôn mặt đỏ bừng cả lên. Hai đôi mắt híp lại như vần trăng khuyết, đôi vai không ngừng rung rẩy, liên tục hướng mắt về nơi mà ai c*̃ng biết là đâu ấy.
- Cười cái gì!
Quân đại thiếu gia đảo cặp mắt trắng dã, xem xét mọi thứ trong phòng, đột nhiên hắn đi đến trước cửa sổ, dùng sức kéo bức màn xuống cột vào thắt lưng đem trường bào và vạt áo nhét vào trong rồi kéo chặt lại.
Như vậy thì bên dưới nhìn lên thì c*̃ng không thể phát hiện cái gì.
(NBV: Môt 5xu thế thời trang mới đã hình thành)
Quân Mạc Tà thở dài nhẹ nhõm, nhấc chân xuống lầu. Vừa mới đi tới cửa hắn nghe Miêu Tiểu Miêu ngượng ngùng nói:
- Quân... Ngươi... Vừa rồi nói lời kia là thật sao?
Thân hình Quân Mạc Tà dừng lại, gật đầu nói như đinh đóng cột, thanh âm không chút do dự đầy quyết tâm:
- Thật sự.
Sau hắn, Miêu Tiểu Miêu như không thể khống chế tâm trạng vui mừng c*̉a mình, nức nở nói:
- Thiếp c*̃ng không hi vọng chàng vì ta mà khó xử. Chỉ hi vọng chàng không quên thiếp là được rồi.
Quân Mạc Tà cảm thấy trong lòng dâng lên cảm giác đầy nóng bỏng, chỉ muốn lập tức xoay người lại ôm chặt lấy nàng. Nhưng hắn đành phải kìm nén nỗi xúc động, gật nhẹ đầu, ừ một tiếng rồi đẩy cửa bước ra ngoài.