Dịch Giả: Ngaohon
Chuyện nguy hiểm như vậy, dù Quân Mặc Tà đã sống qua hai kiếp người vẫn chưa từng trải qua. Thậm chí sau này c*̃ng chưa chắc gặp phải tình huống như thế.
Không biết như vậy có tính là vô tiền khoáng hậu không đây?
Mất cả nửa ngày trời, Quân Mạc Tà mới trải qua c*́ sock ban nãy, cả người ướt đẫm mồ hôi. Lúc này hắn đã quên mất đau đớn do c*́ đá khi nãy gây ra.
Trong lòng c*̉a Quân Mạc Tà, Miêu Tiểu Miêu rốt c*̣c đã phục hồi tinh thần, lúc này nàng cảm thấy vô c*̀ng thẹn thùng, thân hình khẽ động, muốn nương theo người hắn để đứng lên.
Miêu Tiểu Miêu chuyển động cơ thể khiến Quân Mạc Tà xích lại gần thanh kiếm kia một chút. Cảm giác được hàn khí từ thanh kiếm truyền đến khiến hắn giật mình.
Quân đại thiếu gia vội ôm chặt lấy nàng kêu lên không ngớt:
- Đừng... đừng cử động.... ngàn vạn lần đừng có cử động.
Thật sự là không nên manh động a, nếu thật sự nàng ta còn cử động, thì sau này dù chúng ta có thể sống c*̀ng nhau thì e rằng ngươi phải làm một cô gái đồng trinh suốt đời rồi.
(NBV: Nói rồi mà)
Miêu Tiểu Miêu khẽ ừ nhẹ một tiếng, tựa đầu sát vào trong lồng ngực c*̉a Quân đại thiếu gia, ở trong lòng c*̉a người trong mộng khiến tim nàng như đập càng lúc càng nhanh, cả người khô nóng, cả thân thể nàng lúc này mềm oặt trở nên vô lực.
Hiện tại do thời tiết vô c*̀ng nóng bức, đây lại là khuê phòng riêng c*̉a nàng nên trên người nàng chỉ mặc một bộ áo lót màu xanh nhạt. Mà lúc nãy lại bị tên đáng ghét này đưa tay luồn vào trong để...nên khi nhào vào trong người Quân Mạc Tà, nàng lúc này có thể nói là xuân quang lộ ra hết bên ngoài, gần như là trần truồng. Điều này khiến cho một cô nương trong trắng như Miêu đại tiểu thư thẹn thùng muốt ngất đi.
Nhưng hiện tại người mà nàng yêu lại không cho nàng di chuyển thân thể.
- Chắc hắn chưa ôm đủ.
Nàng tự nhủ trong lòng nhu vậy. Tuy rằng vô c*̀ng xấu hổ nhưng Miêu Tiểu Miêu lại vô c*̀ng quý trọng khoảng khắc quý báu này, vì vậy nàng lựa chọn phục tùng, nằm trong ngực hắn như một chú mèo con ngoan ngoãn, đem khuôn mặt đầy xấu hổ nép sát vào lồng ngực c*̉a Quân Mạc Tà không cho hắn nhìn thấy.
Nhưng nàng lập tức cảm thấy vô c*̀ng kỳ quái, bởi nàng cảm thấy tim mình đang đập rất nhanh nhưng vì cái gì mà tim c*̉a hắn c*̃ng đập nhanh như vậy, thậm chí còn đập nhanh hơn cả mình.
Lẽ nào hắn c*̃ng giống mình đang thẹn thùng?? Không... không thể nào... hắn là nam nhân cơ mà...
Miêu Tiểu Miêu c*̃ng không biết, lúc này Quân Mạc Tà đang lâm vào tâm trạng vô c*̀ng sợ hãi, bởi vật kia chỉ cách tiểu đệ c*̉a hắn một chút mà thanh kiếm kia là một thanh thần khí không nghi ngờ gì là chỉ chạm nhẹ vào nó thì... Lúc này tim hắn đập vô c*̀ng nhanh nhưng không thể so sánh với lúc nãy, lúc nãy chuyện xảy ra vô c*̀ng đột ngột khiến tim hắn như ngưng đập 1 nhịp.