Dịch Giả: Ngaohon
Nếu để tiểu Đậu Nha kêu thêm khoảng vài chục lần thì Miêu Tiểu Miêu chắc c*̃ng tỉnh lại. Nhưng vừa rồi kêu liên tục vài tiếng, Miêu Tiểu Miêu vẫn chưa có phản ứng gì.
Nóng lòng, Quân đại thiếu gia đành phải đích thân chữa trị. Dùng kế hoạch dùng mà hắn nghĩ ra, đó là dùng phương pháp nguyên thủy nhất: kết hợp kích thích bản năng c*̉a cơ thể với dùng thanh âm c*̉a tiểu Đậu Nha để kích thích thần kinh. Phương pháp này hiệu quả tất nhiên rất tốt, nhưng đối với một nữ tử trong trắng như Miêu Tiểu Miêu thì lại có một chút thái quá.
Miêu Tiểu Miêu chìm sâu vào trong trong hôn mê, chỉ cảm giác kiếp này bản thân đã không còn tương lai, mất hết cam đảm để sống, mất đi mục tiêu c*̀ng hi vọng. Lời cự tuyện tình yêu c*̉a Mặc Quân Dạ đã khiến nàng như mất đi tất cả, tiếp tục sống còn có ích gì. Chẵng lẽ nàng cứ sống thế để rồi khi đến tuổi sẽ bị gia tộc xem như một thứ công c*̣ chính trị gả cho một người mình không thích. Rồi bản thân phải c*̀ng người ấy chung sống cả đời sao?
Cho dùng nàng có phản đối đến c*̀ng đi chăng nữa thì liệu nàng có thể thể chịu được áp lực để cả đời không lấy chồng sao?
Không, nhất định không thể, nàng không thể nào chịu được áp lực cực lớn c*̉a gia tộc.
"Vậy, phải đành khuất phục sao?"
"Không!"
"Nếu vậy thì ta thà chết!"
Trong hôn mê, nàng cảm thấy mình đag trôi nổi trong một không gian rộng lớn không điểm dừng, trong lòng nàng lúc này trần ngập nỗi bi ai, đau khổ. Bỗng...
Nàng nghe thấy thanh âm yếu ớt truyền vào tai:
- Tiểu thư, Mặc Quân Dạ công tử đến Miêu gia cầu thân.
Miêu Tiểu Miêu lúc này đang trôi nổi giữa hư không bỗng sửng số, thầm kinh hỉ: "Có thật không, nếu là thật thì tốt quá, thật là tốt quá."
Nhưng nàng lập tức nhớ đến:" Hắn đã có thê tử, mà người thê tử này khiến hắn một lòng yêu mến, thế nào lại có thể đến Miêu gia cầu thân? Có thể là ta đã quá yêu hắn mà sinh ảo giác thôi."
Tuy nghĩ thế nhưng dù sao đây c*̃ng là khát vọng lớn nhất c*̉a nàng. Nàng xem như đây chỉ là một giấc mộng nhưng lại không muốn nó kết thúc quá nhanh. Loại mâu thuẫn tâm lý này khiến thần hồn c*̉a nàng trong hư không nhẹ nhàng bay về phía trước.
- Tiểu thư, Mặc Công Tử thật sự đã đến đây. Hắn nói hắn thật tâm thích người, lại mang đến đây rất nhiều sính lễ.
Âm thanh mờ ảo lại tiếp tục vang lên.
Đến đây, chẵng lẽ hắn thật sự đến đây. Miêu Tiểu Miêu cảm thấy mình có chút khẩn trương. Đến tột c*̀ng có phải việc này là thật không, vạn nhất không phải thì …
Nàng do dự, những suy nghĩ nhanh chóng xoay chuyển liêm tục, nàng muốn trở về nhưng lại sợ phải thất vọng một lần nữa. Lòng tràn đầy mâu thuẫn, sau c*̀ng nàng quyết: mặc kệ, xem như đây chỉ là một giấc mộng. Vừa lúc này, một cảm giác kỳ quái lan tỏa toàn thân. Nàng thầm giật mình: