Dịch Giả: Ngaohon
-" A "
Quân Mạc Tà lập tức cứng họng, trước khi đến đây hắn tuy đã biết rằng tình huống rất nghiêm trọng, nhưng hắn không ngờ tình hình lại có thể nghiêm trọng đến bực này!
Đây đúng là giống như đúc căn bệnh của mẫu thân hắn Đông Phương Vấn Tâm.
Cả hai đều bị loại bệnh gọi là: tâm chết.
Loại bệnh này xảy ra khi cả hai người toàn tâm toàn ý yêu nhau, sau đó có một người chợt rời xa thì người còn lại sẽ xuất hiện bệnh trạng này. Loại bệnh này vô cùng hiếm gặp, cả tỉ người may ra mới có một người. Bởi vì chỉ có các nữ tử sống chí tình chí nghĩa quên cả bản thân, những nữ tử này khi yêu một người sẽ yêu sâu sắc đến khi người còn lại mất đi đột ngột thì mới xảy ra bệnh trạng này.
Quân Mạc Tà dù trăm triệu lần tính cũng không thể tính được rằng Miêu Tiểu Miêu, mặc dù chỉ tiếp xúc với mình trong thời gian ngắn, mà đã toàn tâm toàn ý yêu mình, mà còn yêu sâu đậm, đến mức xảy ra tình trang này.
(NBV: Đấy, anh em độc giả còn thắc mắc trên đời có chuyện "Mới gặp đã yêu" nữa hay không)
Trong phúc chốc, tâm thần Quân Mạc Tà trải qua một trận rung động, hắn tự hỏi. "Nữ tữ này, rốt cục mình đã phụ nàng một mảnh thâm tình sao? Thật là …"
-" A cái gì mà a? Ngươi lúc này mà vẫn còn tâm tình "A, A" cái gì àh!"
Miêu Kinh Vân rống lên một tiếng, nghiến răng nói gằn từng chữ:
- Mặc Quân Dạ, tiểu tử ngươi hôm nay nếu không thể làm cho cháu gái của ta tỉnh lại thì trong ngày thọ yến của lão phu ngày mai ta sẽ làm thịt ngươi.
(NBV: Nguyên văn là lấy thịt ngươi để tổ chức tiệc, haizzzz, làm như anh tà là Đường Tăng không bằng)
Miêu Kinh Vân nói xong cũng không đợi Quân Mạc Tà trả lời mà hầm hừ khoát tay nói tiếp:
- Dẫn hắn vào, nếu hắn chữa không được thì lột da làm thịt hắn cho ta!
Có thể nói ra những lời này, chứng tỏ vị đại ca số 1 Huyễn Phủ đã tức giận đến mức nào.
Nhưng cũng có thể thấy được, tình cảm của lão dành cho cháu mình là Miêu Tiểu Miêu lớn đến mức nào.
Vốn tính cách của Quân đai thiếu gia nghe Miêu Kinh Vân nói kiểu như vậy thì sẽ nhất quyết không nghe theo, tất phải cùng với lão đấu một trận ra trò rồi mới tính tiếp. Giỡn àh, dám ăn to nói lớn trước mặt bản thiếu gia, dù gì thì thiếu gia ta cũng là ân nhân của Miêu gia, mời bổn thiếu gia cứu người mà như ăn cướp thế? Thiếu gia ta đây muốn cứu người thì cứu người, còn không muốn thì đừng hòng. Lão tuổi gì?
Tính thì tính thế nhưng tình huống lúc này có chút đặc thù, tính mạng của Miêu Tiểu Miêu đang như chỉ mành treo chuông, thật sự không thể tốn thời gia và sức lực để đôi co cùng Miêu Kinh Vân vì thế hắn đành giữ im lặng đi theo Miêu phu nhân.
Miêu phu nhân đi trước, Quân Mạc Tà theo sau, đi sau cùng là Miêu Hoàng Vũ. Cả ba người cùng đi vào toà tiểu lâu tao nhã trước mắt.
Ở phía dưới, Miêu đao nghi hoặc hỏi:
- Phủ chủ, vì sao lúc nãy không dựa vào khí thế ấy mà nói ra việc kết hôn, vậy chẵng phải là một công đôi việc ư?
Nếu luận về vai vế gia tộc, cả hai huynh đệ và Miêu Kinh Vân xem như đồng lứa, nhưng dù thế thì lúc xưng hô cả hai đều không dám tùy tiện, càng không ra vẻ tự cao tự đại. Điều này cho ta thấy phần nào về quyền uy c*̉a Huyễn Phủ phủ chủ.!
- Khí thế cái rắm!
Miêu Kinh Vân hầm hừ nói:
- Hiện giờ Tiểu Miêu còn chưa tỉnh lại, nếu bây giờ nói đến hôn ước thì còn hơi sớm. Hơn nữa nữ nhân Miêu gia chúng ta muốn lấy chồng còn phải cầu người khác tới lấy sao? Hắn muốn cưới Tiểu Miêu thì c*̃ng phải cho hắn trải qua một ít khó khăn để hắn có thể thấy nữ nhân Miêu gia c*̉a chúng ta trân quý đến mức nào. Nếu không thì không phải là quá tiện nghi cho hắn sao?