Dịch Giả: Ngaohon
Từ trước đến nay Quân đại thiếu gia đã khi nào bị đối xử thế này, người kính ta một thước ta đương nhiên sẽ kính lại ngươi một trượng. Còn nếu ngươi có thái độ thế thì đừng trách ta không khách khí. Vốn thiếu gia ta mặc dù trong lòng vẫn có chút áy náy đối với Miêu Tiểu Miêu, nhưng đối với Miêu gia các ngươi thì khác. Nếu ta không giúp thì Miêu gia đã bị xóa tên khỏi Huyễn Phũ rồi, thế mà còn đối xử với ân nhân như vậy thì thật là...
Miêu Đao nghe vậy tức thì sắc mặt phát lạnh, đôi mắt như lưỡi đao vô c*̀ng sắc bén chĩa thẳng vào Quân đại thiếu gia, gằng từ chữ:
- Tiểu tử đừng tưởng ngươi có được "Không linh thể chất" vạn năm có một mà kiêu căng phách lối, tuy ngươi rất đặc biệt nhưng c*̃ng là đặc biệt thôi. Nếu ngươi biến mất thì Huyền Huyễn đại lục vẫn là Huyền Huyễn đại lục, Phiêu Miễu Huyển Phủ vẫn là Phiêu Miễu Huyển Phủ. Thế giới này c*̃ng không vì ngươi mà thay đổi, ngươi cho rằng mình rất đặc biệt sao?
- Hay... rất hay... ngươi nói rất hay!
Quân Mạc Tà lạnh lùng nhìn hắn, chân bắt chéo nói:
- Chính là vì "Không linh thể chất" không có gì đặc biệt, c*̃ng bình thường như ban ngày có mặt trời ban đêm có mặt trăng vậy, vì thế nên bổn thiếu gia mới hào phóng bảo ngươi giết một người không có gì đặc biệt như ta.
Trên đời này không có gì là tuyệt đối. Có lẽ thế giới c*̃ng sẽ không vì một người mà thay đổi, nhưng từ " một người" chỉ để ám chỉ một bộ phận người bình thường, còn đối với một số người thế giới có thể sẽ vì họ mà phát sinh một số biến hóa không thể tưởng tượng được.
Sát khí trong mắt Miêu Đao chợt hiện.
Miêu kiếm im lặng nãy giờ bỗng thấy không ổn, thầm nghĩ phủ chủ chỉ yêu cầu mang tên tiểu tử này đến gặp hắn chứ không hề ra lệnh giết hắn. Hiện giờ lão Đao chỉ dọa nạt hắn thôi ai ngờ tiểu tử lại manh động thế khiến cả hai lâm vào tình trạng đâm lao phải theo lao. Lỡ lão đại lửa giận che mờ lí trí mà giết hắn đi thì chuyện sẽ càng phiền toái hơn.
Xảy ra chuyện như vậy là do cả hai người đều không ngờ rằng Mặc Quân Dạ tuổi trẻ nhưng lại quá cứng đầu. Thà chết chứ không chịu lui, tính cánh này tuy có tiêu cực nhưng lại phù hợp với kẻ có "Không linh thể chất" như hắn.
-Mặc Quân Dạ, tuy ngươi không sợ chết nhưng ngươi nhẫn tâm không để ý đến tính mạng bảy vị sư phụ c*̉a ngươi ư?
Miêu kiếm hỏi:
- Ngươi nên biết rằng mọi hành động c*̉a ngươi dù đúng sai thì đám người Tào Quốc Phong đều phải chịu phân nửa trách nhiệm. Ngươi nhẫn tâm nhìn cả bảy người chỉ vì sự manh động c*̉a ngươi mà tiêu tan công sức tu luyện cả ngàn năm ư?
Quân Mạc Tà vẫn như c*̃ c*̀ng Miêu Đao mắt đối mắt, ánh mắt vẫn một mảnh bình tĩnh, không vì lời nói c*̉a Miêu kiếm mà thay đổi cứ như những lời nói ấy chưa từng tồn tại.
Miêu Đao nhìn thật lâu sâu rốt c*̣c c*̃ng thu hồi ánh mắt đứng lên, trong lòng thầm cảm thấy kinh ngạc, tu vi c*̉a bản thân là thánh tôn mà dưới ánh mắt c*̉a mình hắn lại có thể c*̀ng đối mặt mà không rơi vào thế yếu. Tâm tính đến bậc này thì e rằng trong số những người trẻ tuổi không ai có thể sánh bằng. Không, không chỉ là người trẻ tuổi, chỉ sợ Thánh Hoàng cường giả c*̃ng không làm được.