Dịch Giả: Nguyenbaviet
-"Nàng a…"
Quân Mạc Tà hít một hơi thật sâu, hắn không rõ Miêu Tiểu Miêu rốt cuộc là nghĩ như thế nào. Chỉ nghe một câu nói này trong lòng đột nhiên hiện lên dung mạo của Mai Tuyết Yên, còn có bóng hình xinh đẹp thướt tha của Quản Thanh Hàn cùng Độc cô Tiểu Nghệ,…
Đã lâu không được gặp các nàng rồi …Quân đại thiếu thật sự có chút nhớ nhà.
Hai bên cũng không thể có sự tình. Thôi liền nói ra làm cho nàng hết hy vọng, làm cho nàng sớm từ bỏ một chút tâm tư có khi nói không chừng cũng là chuyện tốt. Làm cho nàng khổ sở nhất thời, còn hơn cả đời sống khổ sở.
-"Nàng rất đẹp! Rất đẹp rất đẹp!"
Quân Mạc Tà thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn về phía chân trời mà đáp. Dần dần lộ ra khẩu khí ôn nhu, giống như giống như nằm mơ nói:
- "Tóc của nàng rất dài, rất phiêu dật, một đôi mắt to, lông mi nhìn rất đẹp, ta thường thường cười nói, lông mi của nàng giống như là ánh trăng rằm từ bầu trời trải xuống, bất quá, tuyệt không nhu nhược mà là mang theo một chút mùi vị hiên ngang oai hùng..."
Miêu Tiểu Miêu kinh ngạc nhìn hắn, nhìn hắn mang trên mặt nhớ lại thỏa mãn tươi cười đang nói người trong lòng của hắn, đột nhiên trong lòng phát lên một luồng vừa chua xót vừa đau cảm giác. Một loại cảm giác tên là 'Ghen tị" dâng lên trong lòng. Mặc dù đang trong lòng liều mạng tự nói với mình: "không nên tức giận không cần khổ sở, một ngày nào đó ta có thể chính thức thay thế được địa vị người nọ ở trong lòng hắn", nhưng vẫn là nhịn không được sự khó chịu đang trào dâng….
Thì ra…. Đó chính là tình cảm của hắn dành cho nàng………
"Da tay của nàng rất trắng, dù nói da thịt lấn sương thắng tuyết cũng không đủ, mặt hình trái xoan, dáng người cao gầy, nàng thích mặc nguyên một bộ quần áo trắng trắng như tuyết. Ta thích nhất là nhìn nàng mặc áo trắng như vậy, một đầu tóc đen phất phới phiêu dật, mỗi một lần nhìn thấy, ta đều có một loại cảm giác... Nữ tử này không phải người phàm tục, chính là tiên ở trên trời buông xuống nhân gian... Ý nghĩ như vậy, thật sự rất Thần Thánh, hoặc là dùng từ rất thánh khiết mới thích hợp hơn một ít. Nàng không cần lên tiếng, cũng không cần làm cái động tác gì, chỉ là xem bóng dáng cũng đủ khiến cho người ta có một loại cô đơn lạnh lùng, hoặc là cảm giác thần bí khó có thể tiếp cận được……….
Miêu Tiểu Miêu miễn cưỡng cười cười nói:
- "Nàng thật đẹp '... Ngươi vừa nói như thế, ta đều có chút mong muốn được gặp nàng. Thật không nghĩ tới, nhân gian lại có giai nhân khuynh quốc Khuynh Thành như thế..."
-"Không, nàng làm sao chỉ là giai nhân khuynh quốc Khuynh Thành, dùng vẻ đẹp chốn nhân gian đi so sánh nàng thì đó căn bản là là một sự xúc phạm rất lớn lao! Thực xin lỗi, ta không cố ý quát lớn như vậy... Nàng còn có một đức tính rất tốt, chính là làm việc chưa bao giờ do dự không quả quyết, chỉ cần chuyện tình gì nàng cho là đúng thì lập tức sẽ thẳng ray mà làm. Nàng... Thật sự rất có dũng khí, đã từng một mình mình duy trì một cơ nghiệp to như vậy mà không có bất kỳ người nào giúp đỡ. Một tay nàng chống đỡ cơ nghiệp, đối mặt vô số cường địch vây tứ phía mà vẫn có thể làm cho cơ nghiệp không đến mức suy bại..."