Dịch Giả: Devilmad123
- Mẫu thân, chính vì Quân Dạ ca đối với tình cũ vô oán vô hối nên con lại càng ưa thích huynh ấy!
Đôi mắt đẹp của Miêu Tiểu Miêu phát ra ánh sáng nóng bỏng. Nàng tràn ngập khát khao nói:
- Bởi vì con thích huynh ấy cho nên con muốn ở bên cạnh huynh ấy, con sẽ không để ý chuyện thành vật thay thế, chỉ cần có thể làm dịu vết thương trong lòng huynh ấy thì con có làm vật thay thế cũng có sao chứ!
- Con không muốn huynh ấy cứ cau mày miễn cưỡng cười vui như vậy nữa... Nếu vậy, cho dù con không ở bên cạnh huynh ấy con cũng sẽ đau lòng!
Miêu phu nhân kinh ngạc nhìn con gái, chỉ cảm thấy tâm loạn như ma.
"Nếu năm đó, mình cũng kiên định như con bé. "
"Ai! Bây giờ nói vậy còn tác dụng gì? Cuộc sống của mình hiện giờ cũng rất hạnh phúc, trượng phu săn sóc ôn nhu, con gái thông tuệ nhu thuận, là một nữ nhân, cả đời này ta còn có gì chưa đủ đây."
- Ngay cả là con đi theo huynh ấy chịu khổ bị giày vò, con vẫn vui vẻ tình nguyện!
Miêu Tiểu Miêu nâng cằm lên, nhìn vầng trăng đã sắp lên tới giữa bầu trời ở ngoài cửa sổ, mơ màng nói:
- Chỉ cần có thể cùng huynh ấy cùng một chỗ, con đã thỏa mãn rồi!
Giọng Miêu Tiểu Miêu rất kiên định. Hơn nữa, tựa hồ như đã hạ quyết tâm:
- Quân Dạ, vết thương trong lòng huynh, muội sẽ dùng cuộc đời của muội, nhu tình của muội chữa thương cho huynh, giúp huynh bình phục...
Thân thể Miêu phu nhân lung lay hai cái, nhìn ánh mắt khát khao và mơ mộng của con gái, đột nhiên cảm giác cả người vô lực. Tuy rằng con mình ở ngay trước mặt nhưng nàng lại cảm thấy thật xa xôi
Mặc Quân Dạ, ngươi cứ như vậy mà đem trái tim của con gái ta đi mất! Ngươi có "Không linh thể chất" rốt cuộc là loại người gì?
- Mẫu thân người cũng có nói qua, vô luận nam nữ đều đối với mối tình đầu nhớ mãi không quên. Mà Quân Dạ, chính là người đầu tiên con yêu!
Miêu Tiểu Miêu ngượng ngùng cười cười:
- Mẫu thân, con thật sự không quên được huynh ấy, chỉ sợ đời này kiếp này vĩnh viễn cũng không thể quên được. Khoảnh khắc con ở trước mặt huynh ấy tháo khăn che mặt ra con đột nhiên cảm thấy được, cả đời này con đột nhiên có chỗ để dựa vào, có nơi nương tựa vững chắc...
- Mẫu thân, cảm giác này thực hạnh phúc, thực hạnh phúc!
Miêu Tiểu Miêu ngẩng đầu, hai mắt sáng lên nhìn mẹ:
- Vẻ ngoài của Quân Dạ tuy không thể coi là anh tuấn tiêu sái, nhưng mà trong mắt con, huynh ấy còn hơn gấp vạn lần bọn thế gia đệ tử chỉ có cái mẽ anh tuấn tiêu sái! Hơn trăm vạn lần! Thậm chí là hoàn toàn không thể so sánh!
Miêu phu nhân hoàn toàn không có lời nào để nói, cúi đầu thở dài một tiếng đi ra ngoài...
Đột nhiên, nàng nghĩ tới cái gì, ngay tại cửa chợt dừng lại rồi hỏi:
- Con mới nói... Đêm qua chính con tháo khăn che mặt? Hắn không có...
Miêu Tiểu Miêu nhất thời ngây ngẩn cả người, khuôn mặt đột nhiên đỏ bừng. Nàng biết mẫu thân nghe được gì trong lời nói của mình, bèn làm nũng nói: