Có hậu cung, tuyệt đối không tồn tại sự công bình!
Quân Mạc Tà vô tình nhắc đến đề tài này, lại khiến cảnh giác trong lòng hắn nổi lên.
-Ha ha!
Quân Mạc Tà cười lớn một tiếng, gượng gạo nói:
– Lúc nãy chỉ nói giỡn thôi, Miêu cô nương, nhạc phổ mà cô cần ta đã sớm chuẩn bị rồi. Không biết Miêu cô nương có lấy luôn phần ca từ không?
Miêu Tiểu Miêu giật mình, còn chưa kịp từ ngượng ngùng ngọt ngào trong lòng thoát ra, đột nhiên nghe lời nói của Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy có chỗ nào không thích hợp, nhưng lại không thể nói rõ ra chỗ nào.
-Tự nhiên là lấy.
Miêu Tiểu Miêu mê mang nói theo bản năng.
-Vậy ta lập tức viết cho cô nương, ha ha, nhấc tay chi lao mà thôi, không cần nhắc tới làm gì.
Quân Mạc Tà sang sảng cười nói:
-Khúc táng hoa ngâm này, có thể ở trong tay cô nương nhất định sẽ tỏa ra ánh sáng lấp lánh, vậy càng có thêm sức mạnh, tiểu đệ coi như hoàn thành một tâm nguyện......
Nói xong, bút trong tay, rồng bay phượng múa, phất lên liền thành, nước mực lưu loá...t…
Ba người nói chuyện với nhau thêm lát nữa, Miêu Tiểu Miêu đứng dậy cáo từ, cầm khúc phổ cùng Tiểu Đậu nha rời khỏi. Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng...… Nhưng lại không thể nói ra rốt cuộc có cái gì không đúng...…
Miêu Tiểu Miêu chỉ cảm giác được, Mặc Quân Dạ hôm nay dường như so với đêm qua xa lạ hơn rất nhiều, lại có một bầu không khí xa cách nói không nên lời lúc ẩn lúc hiện, tuy chỉ là cảm giác mơ hồ nhưng cảm giác này lại vô cùng rõ ràng...…
Miêu Tiểu Miêu tình nguyện cảm giác của mình là sai! Vì sao? Vì sao ta không tiếc bỏ xuống rụt rè ngượng ngùng của con gái, tự mình đến đây, sao thái độ của hắn vẫn như cũ? Vì sao phải đối ta như vậy chứ?
Đêm qua, tuy hành động của Miêu Tiểu Miêu có chút cường ngạnh bức bách, thậm chí là có chút được ăn cả ngã về không. Nhưng lúc ấy nàng có thể cảm giác rất rõ ràng, trong lòng Mặc Quân Dạ có dao động.
"Hắn cũng không phải hoàn toàn không muốn nhận mình!"
"Hắn cũng từng động tâm!"
Cảm giác ngọt ngào của giây phút đó, theo Miêu Tiểu Miêu suốt một đêm!
Cho nên, hôm nay mới có thể một lần nữa bỏ đi rụt rè con gái, như vậy khẩn cấp...…
Nhưng bây giờ, nàng lại cảm giác được cảm xúc bây giờ so với tưởng tượng của mình cách nhau rất xa, chẳng lẽ lại phải thất vọng, tuyệt vọng...…
Mặc Quân Dạ trải qua một đêm đồng sinh cộng tử, tại sao đột nhiên trở nên xa lạ như vậy...…
Không giống lắm, ngay từ đầu, hắn từng cầm lý do thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn để biện bạch cho bản thân.
Giây phút đó, trong lòng mình rõ ràng cảm giác được, Mặc Quân Dạ không xem mình như người ngoài mà xem mình như người trong nhà......
Giây phút đó, Miêu Tiểu Miêu rõ ràng cảm giác được lòng của mình được thỏa mãn. Trực giác con gái không bao giờ sai, nhưng cũng là vì trực giác con gái đó nên nàng cảm giác được sự xa cách trước mặt này chính là từ câu nói đùa "thông phòng nha đầu" mà bắt đầu, Mặc Quân Dạ liền trở nên xa lạ, vì sao? Rốt cuộc là vì sao?