Cho dù tinh thần của Chiến Thanh Phong mạnh mẽ cỡ nào cũng hoàn toàn tan vỡ!
Một tiếng rên, hai bắp chân không khống chế, cả người run rẩy, cũng ngất xỉu như người em ruột. nhưng hắn so với Chiến Ngọc Thụ mạnh hơn chút, tuy là ngất xỉu, nhưng miệng không sùi bọt mép...…
-"Hừ! Như vậy thì đã xỉu rồi? Mệt các ngươi vẫn tự xưng là kẻ xấu, ta còn chuẩn bị rất nhiều phương pháp khác đều còn không dùng tới nữa...…"
Quân Mạc Tà liếc mắt nhìn, dở khóc dở cười.
Hắn cũng không ngẫm lại, hắn xuất hiện chấn động giống như như vậy, cho dù là thanh niên hiện đại xem quen phim ma mà nhìn thấy e rằng cũng sẽ sợ tới mức hồn lìa khỏi xác rồi, huống chi lại ở trong xã hội phong kiến mê tín này?
Không biết qua bao lâu, Chiến Thanh Phong từ từ tỉnh dậy, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.
Một mùi tanh hôi truyền đến, đồng thời đ*ng q**n của bản thân ươt ướt, hóa ra cũng sợ tới mức tiểu ra quần...…
Mở to mắt, đệ đệ Chiến Ngọc Thụ còn nằm xỉu bên cạnh, tình huống cũng không khác mình bao nhiêu, đồng dạng đều là không khống chế bản thân được...…
Chiến Thanh Phong nôn khan một tiếng, run run rẩy rẩy đứng dậy.
Trước mặt hắn, có một người áo trắng xa xa đứng đối diện hắn, thấy hắn tỉnh lại, quát:
-Chiến Thanh Phong, ngươi biết tội chưa?
-Biế...t… tội?
Chiến Thanh Phong mờ mịt ngẩng đầu.
-Ngươi làm nhiều việc ác, hại nhiều người, còn không mau mau nhận tội rồi đi đền tội?
Bóng trắng lạnh lùng nói:
-Xin hỏi sứ giả đại nhân, ta rốt cuộc phạm tội gì? Tại sao lại là làm nhiều việc ác? Tiểu nhân oan uổng a! Xin đại nhân trăm ngàn lần đừng oan uổng tiểu nhân!
Chiến Thanh Phong biết bây giờ chỉ cần hó hé ra cái gì, thì sẽ đời đời kiếp kiếp cũng trở ra được!
-Ngươi đắc tội ta! Đó chính là phạm tội! So với những việc ác ngươi làm lúc trước thì việc này không thể tha thứ được!
Quân Mạc Tà hừ một tiếng, âm u nói. Giờ phút này, chơi cũng đã chơi đủ, cơn giận lúc trước coi như cũng ra hết, bây giờ cũng là lúc đưa bọn họ ra đi.
-Đắc tội ngươi?
Chiến Thanh Phong bực bội chớp mắt, bản thân mình như thế nào đắc tội vị đại tiên này vậy. Nhưng chỉ trong chớp mắt hắn rõ ràng phát hiện người trước mặt mình bỗng nhiên thay hình đổi dáng trở thành oan gia của mình, người có thể chất kỳ ảo, Mặc Quân Dạ Mặc đại thiên tài không biết ở nơi nào bỗng nhiên xuất hiện trước mặt hắn!
Chiến Thanh Phong bỗng nhiên tỉnh ra, lập tức nghiến răng nghiến lợi:
-Thì ra là thằng nhóc nhà ngươi!
-Không sai! Là ta, cha ngươi!
Quân Mạc Tà nhíu mày nói:
-Có phải hay không rất ngạc nhiên? Có phải hay không rất bất ngờ?
-Ngạc nhiên cái đầu ngươi!
Chiến Thanh Phong chửi ầm lên, hắn tự nhiên không ngốc, trong một phút đã hiểu được mọi chuyện, cũng biết những dự đoán về thân phận của Mặc Quân Dạ là sự thật!
Nhưng khi sự thật ngay tại trước mặt, lại càng khiến hắn cảm nhận được mình đã không còn đường sống. Hắn nhìn Quân Mạc Tà, oán độc nói: