Quân Mạc Tà?
-"Không đánh nữa!"
Thanh âm Chiến Thanh Phong âm trầm ảm đạm, theo thanh âm này gầm lên, trong thông đạo đã không có tiếng nói mà chỉ còn lại tiếng hơi thở hổn hển.
Thật lâu về sau, Chiến Thanh Phong mới ngưng giọng:
- "Nếu là lúc này có thể đi ra ngoài, nếu là kế hoạch gia tộc thành công, Miêu gia cuối c*̀ng bại vong, ta sẽ c*̀ng ngươi triển khai cạnh tranh công bằng."
-"Cạnh tranh? Cạnh tranh cái gì?"
Chiến Ngọc Thụ cũng tựa hồ quên sự tình vừa rồi, trong thanh âm đột nhiên biến thành một loại điên cuồng:
-"Đại ca, ngươi đến bây giờ còn không biết sao, ngươi còn cho nữ nhân kia là nữ thần sao? Xu thế bại vong c*̉a Miêu gia dĩ nhiên không thể tránh. Miêu Tiểu Miêu sớm muộn c*̃ng sẽ rơi vào trong lòng bàn tay c*̉a chúng ta. Hai huynh đệ ta cần gì phải cạnh tranh chứ? Chỉ là một nữ nhân ti tiện, như vậy hai ta sao không c*̀ng hưởng thụ?"
-"c*̀ng hưởng thụ?"
Chiến Thanh Phong vừa mới nghe được câu này đã tức giận muốn mắng lên tiếng, nhưng không biết tại làm sao sau khi ba chữ kia nói ra miệng đột nhiên cảm thấy một loại vui thích biến thái trước kia chưa từng có, thậm chí còn rất hưng phấn, tự hồ như bản thân rất chờ mong.
Ý nghĩ kỳ dị này có bực nào hão huyền, làm cho hắn nhất thời hoàn toàn không biết trả lời như thế nào. Bên kia Chiến Ngọc Thụ thấy hắn không nói lời nào trong lòng biết hắn đã ngầm đồng ý, không khỏi hưng phấn mà bàn luận chuyện sau này sẽ ngược đãi, đùa bỡn vị Huyễn Phủ đệ nhất mỹ nhân này như thế nào…
-"Vẫn là không chỉ nên nói những cái này…trước mắt địch nhân lớn nhất c*̉a chúng ta vẫn là tiểu tử kia, trước hết phải phân tích tên Mặc Quân Dạ này một chút mới là đúng đắn."
Chiến Thanh Phong trong lời nói rất do dự, còn có vô lực…nhưng Chiến Ngọc Thụ lại c*̃ng không nói…
Quân Mạc Tà trước mắt đã tìm được phương vị c*̣ thể c*̉a hai tên này, nghe được hai người bọn chúng có ý định khinh nhờn Miêu Tiểu Miêu như thế trong nội tâm nổi lên một sự phẫn nộ khó nói nên lời! Cơ hồ muốn ra tay đánh chết hai tên khốn này ngay lập tức. Đột nhiên nghe được bọn chúng nói đến mình không khỏi sựng lại, thầm nghĩ: "tiễn đưa bọn này chẳng qua là tiện tay mà thôi, cứ nghe bọn chúng nói về ta như thế nào."
(NNN: nhiều chuyện mà còn ngụy biện! =))
NBV: Anh đồng ý với muội))
-"Ân, ngươi vừa mới nói. Mặc Quân Dạ có cổ quái, đến c*̀ng là cổ quái về cái gì? c*̣ thể là có chỗ nào không đúng đâu?"
Chiến Ngọc Thụ giờ phút này mới đem cái đề tài này lên, trong thanh âm tựa hồ như buông lỏng, dĩ nhiên vừa rồi mới phát tiết đối với thân thể c*̉a hắn có chút hữu ích.
Mặc dù là dâm ý….
( NNN: con bà nó md!)
-"Mặc Quân Dạ, mười tám tuổi, xuất thân nghèo khổ, phụ mẫu đều qua đời khi còn nhỏ, trương truyền khi còn nhỏ đã ăn thiên tài địa bảo nào đó ở trong núi mới may mắn có thể một mực bảo trì Không Linh Thể Chất chi thân. Bái một tên địa huyền huyền giả làm sư phụ. Về sau đến c*́c Hoa Thành được Tào Quốc Phong tình cờ phát hiện, vì là nhân tài hiếm có nên đã khiến cho Huyễn Phủ c*̀ng Tam đại thánh địa diễn một hồi "Thánh hoàng đại chiến ác liệt", bất quá lại ngoài ý muốn mà mất tích, vừa vặn lúc Tào Quốc Phong sắp trở về Huyễn Phủ lại phát hiện Mặc Quân Dạ đang trọng thương, hơn nữa còn bị địch nhân lợi dụng Mặc Quân Dạ bố trí bẫy rập muốn một lần chặn giết bảy đại Thánh hoàng, bọn người Tào Quốc Phong chém giết đẫm máu mới may mắn mà đem được tên này về Phiêu Miễu Huyễn Phủ, về sau được Phủ chủ dùng Thất Thải Thánh quả cứu hắn…"