Dịch Giả: Tuyệt Tình cốc!
Miêu Kinh Vân cùng Quân đại thiếu gia cũng coi như có duyên gặp mặt một lần, bởi vì khi Quân Mạc Tà vừa tiến vào Huyễn phủ thì Miêu Kinh Vân làm chủ cho hắn ăn một trái Thất Thải Thánh Quả. Tới hôm nay, hai người mới gặp nhau lần thứ hai.
Miêu Kinh Vân trong lòng cũng rất phức tạp.
" Tên tiểu tử này sở hữu không linh thể chất với thiên phú siêu nhiên nhưng lại gây nên những chuyện sóng to gió lớn như vậy. Hắn chỉ đi ra ngoài lang thang một ngày thì đã phế đi một truyền nhân ưu tú của Cổ gia, đồng thời lại khiến cho Chiến gia phải sứt đầu mẻ trán khó có thể thu xếp. Chỉ hai việc này đã khiến cho cả Phiêu Miểu Huyễn phủ gà bay chó chạy.
Tuy rằng hai việc này không do chủ ý của hắn nhưng nói cho cùng vẫn là do hắn mà ra, bắt đầu từ hắn mà ra.
Thậm chí những việc do hắn mà phát sinh vẫn chưa hết, cùng ngày phát sinh hai việc này thì có vẻ như tên tiểu tử cũng đồng thời trộm đi trái tim của cháu gái mình. Đây quả thật là tên yêu nghiệt chuyên gây rắc rối.
Những việc này liệu người thường có thể gây ra được? Tuyệt đối không làm được. Chỉ có thiên tài có được không linh thể chất siêu phàm mới có thể làm ra được! Cho nên nếu đánh giá " Họa tinh" còn là đánh giá thấp hắn. Tiểu tử này trực tiếp là căn nguyên của tai họa mà!
Hiện tại, ngoài sáng thì sự việc chỉ liên lụy Cổ gia cùng Chiến gia hai nhà, nếu là lại truyền ra chuyện trai tim cháu gái mình hướng về hắn…! Vậy thì người này ngay lập tức sẽ trở thành đích ngắm của giới trẻ Huyễn phủ. Dù rằng hiện tại hắn hầu như đã là mục tiêu công kích.
Cơ hồ mọi người đều biết, Huyễn phủ bát đại gia tộc không thiếu thế gia đệ tử theo đuổi cháu gái mình. Hiện giờ, hắn vừa tới được năm sáu ngày, lại có thể đạt được mục tiêu mà mọi người trương kỳ phấn đáu mà không đạt được. Có thể không có người hâm mộ, ghen tị sao?"
Miêu Kinh Vân thở dài liếc nhìn tiểu tử này, lại đã thấy hắn thần tình hời hợt, đối với phiền phức sắp tới hoàn toàn không có nửa điểm giác ngộ… Thậm chí thấy mình nhìn, hắn cư nhiên còn nhếch miệng cười lộ ra hàm răng trắng bóng.
"Ngươi cho là răng ngươi rất trắng sao?"
Miêu Kinh Vân quả thực có chút tức khí nghĩ thầm:
"Cười cái gì mà cười? Lão phu sắp bị ngươi làm cho đau đầu sắp chết biết không?
Người nếu thật có bản lĩnh siêu nhân, Thánh Giả tu vi, thì cũng thôi đi. Thế nhưng với thành tựu huyền khí hiện tại của ngươi, tùy tiện phái ra một thế gia đệ tử đều có thể g**t ch*t ngươi bằng một ngón tay. Một kẻ như vậy lại có thể mê được Tiểu Miêu, có vẻ như cũng không phải là do vẻ bề ngoài mặt trắng của hắn đâu, thật không hiểu được đến cùng là Tiểu Miêu vừa ý hắn ở cái gì đây?…"
Trong lúc mọi người ở đây đang bàn tán thì Miêu Kinh Vân, ngoài dự liệu của mọi người hướng về Quân Mạc Tà vẫy vẫy tay: