Dịch Giả: Cà Dê đệ!
Không có gì bất ngờ, lại một luồng sáng vút lên, cùng nổi bật y như với sắc xanh trước đó, không gian nhất thời như chia ra bảy màu chiếu rọi khắp nơi, giờ phút này bên trong Hồng Quân Tháp toát ra cảnh đẹp thật mê người!
Mà trong cảnh sắc tráng lệ đó, gốc Lung Linh Liên thứ hai cũng lấy một tốc độ khó tưởng tượng mà lớn dần lên.
Dòng nước kia cũng xuôi theo từ không trung đổ xuống. Tất cả hình thành nên một vòng tuần hoàn hoàn mỹ.
Gốc cây thứ ba, rồi gốc thứ tư...
Mạc Tà cơ hồ không biết mệt mà liên tục hoạt động, từ khi xảy ra chuyện ở Tuyết Sơn, sau khi hấp thu toàn bộ tinh hoa ngũ hành do Cửu U Đệ Nhất Thiếu bỏ lại thì ngũ hành lực trong cơ thể hắn đã sớm đạt tới trạng thái bão hòa!
Vì vậy nên lúc này mặc dù liên tục sử dụng nhưng vẫn không có chút cảm giác thiếu hụt nào.
Mãi đến tận gốc cây thứ mười ba, Quân Mạc Tà mới có cảm giác thân mình như nhẹ đi, một cỗ lực lượng khó hiểu như đang tác dụng lên người mình, từ trong Hồng Quân Tháp tràn thẳng đến chỗ mình.
Đây là chuyện gì đang xảy ra?
Trong lòng buồn bực, hắn vẫn cứ một tay giữ Thủy chi lực, tay kia là Mộc chi lực tuy rằng đã sẵn sàng để kết thúc công việc bất cứ lúc nào, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt như vậy, ánh sáng hai màu cùng lúc phát tán ra giữa bầu trời đêm như sao chổi chợt lóe lên thần dị!
Trên bầu trời đen thẳm không một gợn mây bất chợt mưa lại trút xuống.
Tựa hồ như cùng lúc đó, trong vườn của Tào Quốc Phong, cây cỏ như bỗng thành tinh! Một gốc cây nhỏ lại có thể nháy mắt trưởng thành,
Trong chớp mắt đã cắm rễ sâu xuống, nhanh chóng lan tràn ra cả khoảng sân. Mặt đất vốn cứng rắng, nhiều chỗ vốn là đá lớn từng tảng nặng nề nằm đó, bây giờ đã hoàn toàn bị đội lên do một thảm thực vật sinh trưởng thần tốc.
Trong sân cái sân trống trải, chỉ trong chớp mắt đã rậm rạp như rừng rậm ngàn năm.
Biến cố xảy ra bất thình lình tới nỗi người gây ra là Quân Mạc Tà cũng phải trợn mắt há mồm, nghẹn họng nhìn đăm đăm không thốt được lời nào, càng không nói đến những người khác.
Một vị thánh hoàng đang điềm nhiên đả tọa trong sân, tâm thần đang tập trung cao độ hòa nhịp với cảnh đẹp xung quanh, chợt đột nhiên bị mưa tưới ướt sũng cả người, hơn nữa cây cối rậm rạp nhanh chóng vây quanh, thậm chí do chúng sinh trưởng quá nhanh, có cành cây còn c*m v** mũi hắn, thậm chí dưới mông cũng không ngoại lệ.
(NBV: Bạo cúc trong truyền thuyết)
Kinh động thế này hoàn toàn không phải bình thường!
Hắn thả người phóng lên không trung, trường kiếm đã xuất ra, phẫn nộ hét lớn:
- Bọn chuột nhắt phương nào, dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy ám toán người khác! Có gan thì xuất hiện cùng bổn đại gia chiến một trận!