(Sản xuất số lượng lớn)
Dịch Giả: Cà Dê đệ!
Hiện tại mới là những ngày đầu tiên, tuy rằng Viêm Hoàng Chi Huyết còn một khoảng cách nữa mới phát triển hoàn toàn trọn vẹn thế nhưng Quân Mạc Tà đối với Viêm Hoàng Chi Huyết đang phát triển vẫn rất hài lòng.
Dù sao hiện tại Quân Mạc Tà chưa đến lúc cần thiết sẽ không đại khai sát giới. Chỉ để thỏa mãn Viêm Hoàng Chi Huyết mà giết chóc quá độ để đề cao thần kiếm, như vậy đối với khống chế thần kiếm trái lại sẽ không có hiệu quả.
Viêm Hoàng Chi Huyết một khi biến chất thành Phệ Huyết Tà Binh như thế sẽ không được như ý định ban đầu.
Chỉ khi nào ở lúc bất đắc dĩ (không thể không giết) mới có thể xuất kiếm.
Khi đó lúc xuất kiếm mới khống chế kiếm theo ý đồ của mình mà không phải bị kiếm khống chế.
Đây là điểm khác biệt về bản chất.
Như thế khi bồi dưỡng ra kiếm mới chân chính thuộc về mình mà không xuất hiện nguy hiểm không thể khống chế.
-Viêm Hoàng… Ngươi cũng đã biết trong lòng ta có mâu thuẫn?
Quân Mạc Tà vẫy tay một cái, Viêm Hoàng Chi Huyết dừng lại ở trong tay hắn, đối mặt với kiếm phong lóe lên, Quân Mạc Tà ngữ khí dị thường trầm thấp nói.
Viêm Hoàng Chi Huyết trầm thấp "Ong" một tiếng tựa hồ đáp lại.
Quân Mạc Tà cảm nhận thấy được thần kiếm đang hậm hực không khỏi nở nụ cười nói:
-Bây giờ, cũng chỉ có ngươi hiểu được tâm ý của ta… chuyện này đối với ta mà nói thật sự vô cùng khó khăn, không như trước kia tự nhiên tiêu sái…
Thần kiếm bỗng "hưu" một cái, quang hoa chợt lóe, sát khí lẫm liệt hiện lên.
-Ngươi muốn đem mọi người g**t ch*t sao?
Quân Mạc Tà cười khổ:
-Làm gì dễ dàng như vậy được? Trong chuyện này khó khăn nhất chính là tình cảm chứ không phải ở thực lực của địch nhân a… Nếu như là trong Huyễn Phủ toàn bộ là địch nhân của ta, như vậy ta làm cái gì đều không đến nỗi phức tạp như vừa rồi…"
Viêm Hoàng Chi Huyết uể oải bay lên "Thương" một tiếng liền chui vào vỏ, hiển nhiên đối với Quân Mạc Tà nó thực không nhẫn nại được, với lại nó cũng không hiểu, như vậy cứ sảng khoái tự mình đi ngủ luôn….
-#$@%
Quân Mạc Tà cười mắng:
- Nuôi kiếm nuôi kiếm, cư nhiên còn nuôi ra tính tình đến như vậy..."
(NBV: Chủ nào tớ nấy, chửi nó làm gì tội nghiệp anh Tà ơi)
Mang theo suy nghĩ lo lắng, Quân Mạc Tà tiến đến linh mạch bên kia xem xét trạng thái của Xà Vương Thiên Tầm.
Chỉ thấy lục sắc giai nhân trước mặt mình vẫn đang ngủ say, nhớ tới cảnh nàng bỗng nhiên nhào tới trước mặt mình thay mình ngăn trở một kích trí mạng, trong khi đó trên mặt còn mang theo thần sắc mơ hồ thỏa mãn, Quan Mạc Tà lại đột nhiên cảm thấy trong lòng một trận rung động không nói nên lời.