Dịch Giả: Luutinh
Trực tiếp nghe tuyệt sắc thiếu nữ này nói chuyện lại giống như nữ lưu manh, Quân đại thiếu suýt chút nữa bị chập mạch: "Đây là Miêu Tiểu Tiểu dịu dàng làm người khác rung động lòng người sao? Nàng rốt cuộc là loại người nào? Sao hung hãn thế?"
Trong nháy mắt, Quân đại thiếu hốt hoảng, cảm giác nữ tử đàng hoàng ở trước mặt mình giống như một Đại vương trên núi, không kiêng nể gì, tuyên bố an bài vận mệnh của hắn.
Thế giới này thật sự là kỳ diệu a. Quân đại thiếu cười khổ xoa nhẹ cái mũi. Hắn phát hiện ra từ lúc mình đến Phiêu Miểu Huyễn Phủ, số lần hắn sờ sờ mũi nhiều hơn trước.
- Cũng không còn sớm nữa... Chúng ta nên về thôi.
Quân Mạc Tà thương hại nhìn tên hắc y bịt mặt vẫn đang hôn mê, một thân máu tươi chảy từ trước ra sau, thương tổn tuyệt đối là không nhẹ
- Sao hắn hôn mê lâu vậy rồi mà cũng không tỉnh, cho dù một tiếng r*n r* cũng không có, chắc ta phải đi kiếm một con lừa dưới chân núi... Ngươi nha, ngay cả không - cảm giác thống khổ cũng không có sao?
Quân Mạc Tà quả thực bất đắc dĩ. Xem bộ dạng Miêu Tiểu Miêu tựa hồ là đã quên mất chứng cứ sống quan trọng này rồi. Nếu đợi cho Miêu Tiểu Miêu nhớ tới, chỉ sợ tên này sớm đã mất máu đến chết.
Hắn bí mật búng ngón tay, một đạo kình phong chậm rãi phong bế vết thương đang chảy máu của tên hắc y bịt mặt, nếu cứ để chảy máu như vậy, hắn nhất định là không sống được.
- Hướng nào đây?
Miêu Tiểu Miêu vẫn hai tay che mặt, lặng lẽ nói. Nói xong, nàng mới nhảy dựng lên.
- Ai da, bay giờ đã trễ quá rồi... Ta nếu không quay về thì chỉ sợ người trong nhà lo lắng.
- Đúng vậy, nàng mau trở về đi.
Quân đại thiếu như trút được gánh nặng vội vàng nói
Lời nói tỏ vẻ sự thoải mái, còn có chút hối thúc.
Miêu Tiểu Miêu đứng lên, mắt mở to bất mãn nhìn Quân Mạc Tà, trên mặt hiện lên vẻ không vui. Quân Mạc Tà không hiểu vì sao, không tự chủ được, nhìn vào ánh mắt của nàng, quan sát một chút.
- Chàng mong ta đi sớm như vậy sao? Vậy ta sẽ không đi.
Miêu Tiểu Miêu giận dỗi, hai mắt liếc hắn một cái.
- Ặc, ta làm sai gì sao...
Quân Mạc Tà cảm giác đầu của mình chợt to như cái đấu.
- Ta sẽ cho tha cho chàng nhưng khi chàng trở về phải trả lời cho ta một chuyện
Miêu Tiểu Miêu cực kỳ thông minh, nàng cũng biết hiện tại không phải là lúc làm nũng
- Hôm nay lúc thi câu đối, cái vế trên kia chàng thật sự chưa từng có cách đối lại hay sao? Hiện tại ta nhớ lại thì thấy tựa như chàng đã lặng lẽ đặt cái bãy trước rồi thì phải? Tuy câu đối kia mặc dù gọi là "Thiên cổ tuyệt đối" nhưng nếu chú ý tìm hiểu thì cỡ nào cũng sẽ có câu đối lại. Cho dù câu đối lại có thể không so sánh bằng nhưng sẽ có lúc đối lại thỏa đáng, cũng không phải là quá khó khăn. Điều khó khăn duy nhất chính là thời gian hạn chế vô cùng ngắn ngủi, vội vội vàng vàng thì mới khó!