Quân Mạc Tà đối với điểm này quả thực không hiểu. Hắn nghĩ Miêu Tiểu Miêu xuất hiện thì ngoại trừ làm rối tung mọi thứ và làm tăng mức độ nguy hiểm của bản thân nàng ra thì một chút tác dụng thực tế cũng không có.
- Ngươi cho là ta không biết suy nghĩ hả? Bởi vì ta còn nợ ngươi một việc. Khi đó nếu không xuất hiện thì chỉ sợ sau này sẽ không còn cơ hội.
Miêu Tiểu Miêu xoay người đi, ánh mắt có chút hoang mang nhìn đám sương mù dày đặc ở vùng hoang vu này, than thở nhẹ một tiếng.
- Nợ ta một việc?
Quân Mạc Tà nhăn mày
Quân đại thiếu gia không phải làm ra vẻ không biết mà quả thật hắn không biết Miêu đại tiểu thư nợ mình chuyện gì?
- Lúc trước ta từng nói qua, nếu ngươi thắng tỷ thí ngày hôm nay ta sẽ cho ngươi xem diện mục thật của ta, ngươi lúc đó có vẻ không tin nhưng lời ta nói là thật.
Miêu Tiểu Miêu lời nói ôn nhu, làm cho người nghe cảm giác giống như đang trong giấc mộng.
Nhưng Quân Mạc Tà nghe xong lời ấy trong lòng chấn động mãnh liệt.
- Khi ta hiện thân, cho dù là cả hai cùng phải chết nhưng ta cũng sẽ giữ lời hứa, trước khi chết nhất định sẽ cho ngươi xem khuôn mặt thật của ta.
Miêu Tiểu Miêu nói rất tự nhiên, tựa hồ không cố ý đè nén tình cảm gì cả
- Ngay cả cứu không được, và cả hai chúng ta đều chết hết, ta vẫn hi vọng... Nếu có kiếp sau, ngươi có thể nhớ bộ dạng của ta.
- Nếu có kiếp sau, chúng ta nhất định không được quên nhau.
Miêu Tiểu Miêu thân thể mềm mại có chút run rẩy, nàng đột nhiên xoay người lại, trong hai mắt lệ quang b*n r*, nhìn Quân Mạc Tà.
Nếu có kiếp sau, chúng ta nhất định không được quên nhau.
Quân Mạc Tà đột nhiên cảm thấy được tâm thần rung động kịch liệt.
Nhìn lại ánh mắt cố chấp của Miêu Tiểu Miêu, hắn cảm giác tâm của mình trở nên mềm mại một chút. Lúc này, bên tai của hắn tựa hồ nhẹ nhàng vang lên một ca khúc, đó là giai điệu ở kiếp trước: Ta cảm thấy ta nên thay đổi cách thức chúng ta gặp nhau. Cho dù kiếp này không thể ở cùng một chỗ, ta nguyện ý chờ đến...kiếp sau cùng chàng gắn bó. Chàng là tình yêu của ta... Ta sẽ lặng lẽ cầu trời đất để có thể tìm được chàng. Cho dù chàng có ra bộ dạng gì, cho dù ở nông thôn xa xôi hay đô thị lớn... Ta liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra chàng. Phần tình cảm chân thành tha thiết này làm sao ta có thể nhận được.
(NBV: Nguyên văn
Ngã giác đắc ngã ứng cai hoán chủng phương thức dữ nhĩ tương ngộ
"Na phạ thị kim sinh bất năng tại nhất khởi
"Ngã nguyện ý đẳng đáo...
Lai thế dữ nhĩ tương ôi tương y,
"Nhĩ hội đối ngã đầu nhập tân đích cảm tình...
Ngã hội mặc mặc đích kỳ đảo thương thiên tạo vật đối nhĩ dụng tâm
"Bất yếu nhượng nhĩ biến liễu dạng tử, bất quản tại diêu viễn hương thôn huyên nháo đô thị...
Ngã nhất nhãn tựu năng cú phát hiện nhĩ"
""Giá phân chân chí đáo cực điểm đích thâm hậu tình ý, nhượng ngã như hà thừa thụ!)
Lúc này trong lòng Quân Mạc Tà trở nên nặng trịch, dường như đang gánh một cục chì to lớn, áp lực làm cho khó thở.