Mắt thấy người của Chiến gia đều đã rời khỏi, những người khác đều tiến lên, tự nhiên là muốn nói chuyện làm quen với Quân Mạc Tà. Tuy nói người có Không Linh thể chất này chắc chắn đã đắc tội toàn bộ Chiến gia nhưng tương lai không thể đoán trước được, khả năng bị Chiến gia trả thù tuy rất lớn nhưng nếu như may mắn không chết, thật sự dần dần trưởng thành...… Chỉ bằng biểu hiện ngày hôm nay, rồi sẽ là một nhân vật mạnh của một thế hệ!
Làm quen trước cũng có chỗ lợi của nó.
Cho dù người nay tráng niên sớm thệ, còn trẻ mà đã chết, đối với mọi người cũng không có tổn thất gì...… Quân Mạc Tà thoáng nói đôi ba câu ứng phó, liền lập tức rời khỏi. Ngày hôm nay, hắn cảm thấy việc mình làm coi như đã thành công.
Ít nhất chỉ cần bản thân tiến được vào Linh Dược Viên là xong, mục đích chuyến đi này có thể có hy vọng hoàn thành, bước phát triển thực rất lý tưởng!
Sau khi thuận lợi...… Sau khi thuận lợi mình lập tức rời khỏi chỗ này, còn quan tâm cái gì là phủ Phiêu Miểu Huyễn nữa chứ? Không chỉ không có lòng dạ nào mà thời gian bây giờ cũng rất gấp gáp, có vẻ từ đây đến Đoạt thiên chi chiến cũng không còn bao nhiêu thời gian nữa!
Tiểu Tử luôn luôn ở bên cạnh nhìn thấy Quân Mạc Tà muốn rời khỏi, cô một tiếng nhảy đến, kéo ống quần hắn lại, ngẩng đầu nhìn Quân Mạc Tà, trong mắt tràn đầy sự thân thiết và không muốn.
-"Tiểu Tử a, trời đất của ngươi không phải là ở đây, cũng không ở trên người ta, ngươi vẫn là trở về rừng núi đi"
Quân Mạc Tà ôn hòa ôm nó:
– "Nơi này không phải là lãnh địa của ngươi. Đi đi, Tiểu Tử, nếu có duyên với nhau, chúng ta sẽ gặp lại."
Nói xong, nhẹ nhàng đặt nó xuống đất.
Tiểu Tử cô cô kêu hai tiếng, không bỏ được nhìn nhìn hắn, tựa hồ như hiểu được điều gì đột nhiên kêu lên một tiếng thê lương. Sau đó mở miệng ra, tê một tiếng, một mảnh vải trên áo Quân Mạc Tà bị xé xuống, lưu luyến ngậm trong miệng, ngẩng đầu nhìn Quân Mạc Tà một cái, bốn chân mở ra, ở trước mặt hắn lăn một vòng, sau đó đứng dậy, quay đầu đi chậm hai bước, meo meo ô kêu một tiếng, lập tức như tia chớp phóng ra ngoài...… Cuối cùng ở trong đại sảnh nhốn nháo rộn ràng này biến mất không bóng không hình!
Trước khi đi nó cắn xé một mảnh vải, rõ ràng là đang nói:
- "Cho dù lúc nào đi nữa, ta vẫn sẽ nhớ kỹ mùi của cậu. "
Còn một vòng lăn dưới đất kia, cũng là đang nói:
- "Cho dù lúc nào đi nữa, cậu vẫn là chủ nhân của ta!"
Huyền thú tuy nhỏ, nhưng lại hiểu tính người. Sự lưu luyến lúc sắp đi khiến Quân Mạc Tà cũng nhịn không được đau đớn trong lòng...…
(NBV: Thế là hết phần diễn xuất Miêu thân hổ tên Tiểu Tử này, quý độc giả muốn gặp lại nhân vật đáng yêu này xin gặp lại trong bộ truyện khác của lão Phong Lăng nha)
Mắt thấy Mặc đại thiếu gia sắp đi, Miêu Tiểu Miêu vội vàng hướng mọi người nói tiếng rất xin lỗi, dẫn Tiểu Đậu nha đuổi tới. Nhưng đợi chủ tớ hai nàng ngoài cửa lại chỉ là cảnh người tới kẻ đi tấp nập trên đường mà thôi, Mặc Quân Dạ vừa mới đi ra đã hoàn toàn không còn thấy bóng dáng, bước chân của người này có vẻ cũng quá nhanh rồi...… Mắt thấy trên đường vẫn tấp nập người đi kẻ về, Miêu Tiểu Miêu ngơ ngác đứng nhìn, chỉ cảm thấy buồn bã trong lòng rất lâu...…