-"Ngươi cái gì mà ngươi? Nhanh lên cút sang một bên giùm ta đi! Lại nói thêm hai câu nữa, lão tử trực tiếp rút đầu lưỡi ông cho chó ăn! Thực xui xẻo, có một đầu tóc bạc phơ thưa thớt liền tự nhận mình là ông tổ à...... Nhìn ông chắc chưa đến một trăm tuổi thì tóc đã trắng rồi, điều này nói rõ ông đó, là một tên vô dụng! Không có bản lĩnh còn muốn đứng ra nói chuyện? Ông dựa vào cái gì đứng ra nói chuyện, chỉ bằng cái miệng của ông thôi à. Ông không biết xấu hổ ta cũng xấu hổ thay ông đấy."
Quân Mạc Tà hung dữ nói.
Mọi người đồng thời chấn động!
Thằng nhóc này trong trận đấu thoạt nhìn còn không to tiếng qua, nhưng bây giờ mới thấy, cái mồm lanh lẹ ấy nếu chỉ nói về mắng chửi người thôi, phỏng chừng toàn bộ Huyễn phủ cũng không người là đối thủ của hắn, thật sự rất sắc bén.......
Trải qua vụ "Ông lão bị bĩu môi" này, cho dù là hai huynh đệ Chiến Thanh Phong đưa ánh mắt xin giúp đỡ về người nào đó, cho dù là có qua lại hay không qua lại, qua lại nhiều hay qua lại ít đều là quay đầu làm bộ như không thấy. Không thấy ông già kia lên đều bị mắng đến máu chó đổ lên đầu sao? Chúng ta đi lên cũng bị mắng như vậy, vậy mai mốt còn mặt mũi nào gặp người nữa a.......
Ta thật sự là không chống nổi người nọ a, người ta là nhân vật có được Không Linh thể chất trong truyền thuyết, ngay cả Chiến gia các ngươi cũng chỉ có thể nhịn hắn, cũng không dám giết hắn giữa ban ngày ban mặt, chúng ta tính là cái gì chứ? Chúng ta đứng ra khuyên ngăn? Chúng ta đứng ra nói gì đó, chẳng những không dung hòa được còn trực tiếp bị đẩy sang mặt trận đối lập với đại thiên tài, bộ coi chúng ta là đứa ngốc sao?......
Mục đích của Quân Mạc Tà không thể nghi ngờ là đã đạt được.
Bây giờ, huynh đệ Chiến gia rơi vào tình huống xấu hổ, quanh người không kẻ thân thích.
Cuối cùng vẫn là Miêu Tiểu Miêu, cứ mãi châm chước trước sau, cũng đi lên một bước, thấp giọng nói:
-"Mặc công tử, chuyện hôm nay dừng ở đây đi, có chừng có mực thì vẹn toàn đôi bên hơn. Nếu đắc tội toàn bộ Chiến gia, đối với tương lai của ngươi không có lợi."
-"Hai bên đều có lợi? Hay là nói chỉ có hai huynh đệ Chiến Thanh Phong mới có lợi thôi! Ta có lợi ích gì chứ? Chẳng lẽ cô nương nghĩ rằng, trải qua chuyện hôm nay chúng ta còn có thể chung sống hòa bình với nhau sao? Cho dù hôm nay ta rộng lượng tha bọn họ chẳng lẽ huynh đệ bọn họ hoàn toàn không hận chuyện hôm nay, và chẳng lẽ Chiến gia cũng vì vậy mà dưới tay lưu tình với ta, không hề mang thù sao?"
Quân Mạc Tà kinh ngạc hỏi.
-"Không thể."
Miêu Tiểu Miêu lập tức liền nghĩ thông, quả nhiên bản thân lý tưởng hóa quá mức vấn đề.
Dù sao bây giờ Mặc Quân Dạ đã đắc tội toàn bộ Chiến gia, vì vậy cho dù càng đẩy xuống sâu hơn cũng không có mất mát gì cả. Đúng là tình huống đã phát triển đến độ nghiêm trọng không thể nghiêm trọng hơn nữa rồi, kết quả cũng giống nhau thôi. "Nợ hơn không lo, rận hơn không ngứa", kỳ thật chính là đạo lý này......