Dịch Giả
Hắn vừa dứt lời, mọi người ở đây liền xôn xao một trận. Đấu thú làm sao có thể so với đá gà đua chó bình thường được, cả hai thứ này khác biệt rất nhiều, đặc biệt cái gọi là "thực lực cơ bản đều tương đương nhau, vận khí là quan trọng nhất" lại càng bậy bạ!
Những người ở đây đều là người có kinh nghiệm, liếc mắt một cái đã nhìn ra vị Mặc đại thiên tài Không Linh Thể Chất kia bằng trực giác đã "chọn" trúng một con Miêu Thân Hổ bé nhất trong bầy, nó trông đã bé như thế nhưng thể trọng so ra còn ít hơn nữa.
Một cân, so với các loại huyền thú khác có thể nói không đáng là gì.
Nhưng đối với loại huyền thú như Miêu Thân Hổ khi trưởng thành cùng năm chỉ có thể nặng đến mười cân mà nói, cái con số bé đi kia có ý nghĩa rất lớn a! Vị Mặc Quân Dạ Mặc đại thiên tài lần này không muốn chiến thắng nữa hay sao? Vừa nãy rõ ràng Miêu đại tiểu thư đã gọi hắn đến chỉ điểm một lúc rồi, vậy mà điểm tri thức quan trọng này cũng không nói đến cho hắn biết sao!
Đương nhiên ở đây cũng có một số người biết Chiến gia có nắm giữ một bí quyết khống chế huyền thú riêng, nhưng nhìn tình hình hiện tại Mặc Quân Dạ chọn phải con thú kém cỏi nhất trong bầy, bại thế càng rõ ràng hơn. Mà cho dù hắn có may mắn chọn trúng một con Miêu Thân Hổ cường tráng hơn cũng chẳng đủ để xoay chuyển tình thế, kết quả đã được xác định rồi!
- Mặc công tử quả nhiên thẳng thắng, ta đây cũng không lựa chọn nhiều nữa, ta chọn con gần ta nhất.
Chiến Thanh Phong cười với vẻ hết sức đắc ý. Ở đây những người bình thường nghe câu này cũng không biết trong đó có ý tứ gì, nhưng những người biết rõ nội tình trong Chiến gia lại thầm bĩu môi: "ngươi còn phải lựa chọn à? Ngươi có bí pháp trong người rồi cho dù có chọn trúng con nào thì kết quả cũng giống hệt nhau thôi…"
Sau khi cả hai đã chọn xong huyền thú, Chiến Thanh Phong liền tung một mảnh vải đen trùm lên cái lồng đang chứa con Miêu Thân Hổ của hắn, sau đó liền thò tay vào, ngay lặp tức âm thanh phẫn nộ gào rít của con Miêu Thân Hổ dần dần biến mất, từ từ chuyển thành giọng điệu hết sức thân thiết. Mà Quân đại thiếu gia bên này lại còn b**n th** hơn, lần thứ hai làm cho những người ở đây phải mở rộng tầm mắt, trước mặt bao người, Quân đại thiếu mỉm cười mở bung cửa lồng ra, thậm chỉ còn không sử dụng huyền khí để bảo vệ bản thân nữa, hoàn toàn không có chút phòng bị nào.
Mọi người trông thấy thế đều vô cùng kinh ngạc, ai ai cũng biết rằng móng vuốt và răng của con Miêu Thân Hổ này là một vũ khí hết sức sắc bén! Một người bình thường có tu vi thấp, nếu không cẩn thận phòng bị thì chắc chắn sẽ dễ dàng bị con Miêu Thân Hổ một phát cắn trúng ngay, thậm chí còn có thể bị cắn đứt cả bàn tay… Chuyện này cũng đã từng xảy ra rồi…
Hơn nữa, còn thêm Chiến đại công tử đang ở đây bày mưu muốn Mặc Quân Dạ phải chịu xấu hổ ở đây, dù biết khả năng hắn hiện giờ chưa đủ để thoải mái khống chế Miêu Thân Hổ nhưng vẫn không mở miệng ra cảnh báo.
Vậy mà vị Không Linh Thể Chất này lại còn không thèm để ý, cứ thế mở ra…
Đây mới thật sự là người không sợ trời không sợ đất, quả là dũng cảm.
Sự việc diễn ra tiếp theo còn bất ngờ hơn, suýt tí nữa làm cho mọi người ở đây rớt cả tròng mắt xuống.