Dịch Giả: Tiểu Phương
Tất cả mọi người đều đang trông ngóng, chỉ có Quân Mạc Tà là nửa nằm nửa ngồi trên ghế nói chuyện với Miêu Tiểu Miêu:
- Miêu cô nương, nàng mang theo khăn che mặt không cảm thấy khó chịu sao? ---- Quân Mạc Tà nói.
- Không khó chịu. Không hề a. Tại sao ngươi lại hỏi như vậy?
Miêu Tiểu Miêu kỳ quái nhìn hắn.
- Ta cảm thấy rằng khó có thể đeo khăn che mặt trong thời gian dài được. Nàng thử nghĩ xem, bây giờ là mùa xuân, bão cát lớn đeo khăn che mặt thì vẫn có tác dụng nhưng cũng không thể mỗi ngày đều như vậy, làm như thế ngược lại không tốt cho da mặt. Dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn là do trời cao ban ân nhưng cũng cần phải trải qua mưa nắng tuyết sương ma luyện mới có thể bày ra phong thái động nhân chân chính a...
- Quân huynh nói tất nhiên là có lý, tuy nhiên cái khăn che mặt... Một lời khó nói hết.
Miêu Tiểu Miêu thở dài một tiếng rất nhỏ nói.
- Nga... Ha hả. Chẳng qua nhìn dáng vẻ của cô nương cũng đã làm điên đảo lòng người. Nếu như có một ngày Quân mỗ có thể thấy gương mặt như hoa như ngọc của nàng thì thật là may mắn à.
Quân Mạc Tà sờ sờ mặt, thấy nhìn đối phương không muốn đàm luận vấn đề khăn che mặt hắn cũng không mặt dày tiếp tục nên chỉ đành khen tặng một câu rồi định câm miệng.
Nhưng một câu khen ngợi của hắn vừa thốt ra vừa ra khỏi miệng chỉ thấy nhãn thần Miêu Tiểu Miêu đột nhiên trở nên xấu hổ tránh né,, cho dù cách một tấm lụa nhưng vẫn cảm nhận được. Có thể cảm nhận được khuôn mặt của Miêu Tiểu Miêu đằng sau tấm lụa trắng đang ửng đỏ, thậm chỉ cả cái cổ xinh xinh kia cũng đang đỏ lên.
Mà mấy người nghe được câu này của hắn liền nhìn Quân Mạc Tà với ánh mắt như nhìn thấy quái vật. Có vài người trẻ tuổi giận dữ nhìn Quân Mạc Tà giống như trông thấy kẻ thù giết cha vậy, muốn lao vào hung hăng giáo huấn hắn một phen.
- Ách... Đây là thế nào? Ta nói sai điều gì sao?
Quân Mạc Tà nhức đầu có chút không hiểu. Hắn chỉ là khen nàng một câu tại sao mọi người lại kích động như vậy.
- Xin hỏi Quân huynh từ lúc vào trong Huyễn Phủ đã từng nhìn thấy một nữ hài tử nào chưa?
Miêu Tiểu Miêu không trả lời thẳng thắn vấn đề hắn thắc mắc mà lại hỏi ngược lại.
Tuy nàng vẫn xấu hổ như cũ nhưng giọng nói đã bình thường trở lại.
Quân Mạc Tà ngẩn ra, nhất thời nhớ tới bản thân vẫn không chú ý thay đổi bất thường lớn nhất này.
Từ khi đi vào bên trong Huyễn Phủ hắn vẫn chưa nhìn thấy một nữ hài tử nào cả.
Nguyên lai từ lúc hắn vào trong Huyễn Thành thì ngoại trừ Miêu Tiểu Miêu trước mặt thì chưa hề nhìn thấy một nữ nhân trẻ tuổi nào khác.
Lẽ nào nữ hài tử ở Huyễn Phủ không đi ra ngoài mà chỉ ở nhà sao?
Nếu trên đường có gặp nữ nhân thì cũng chỉ toàn là mấy bác gái nhiều tuổi mà thôi.
Đây là có chuyện gì?
Trông thấy ánh mắt nghi hoặc của Quân Mạc Tà, Miêu Tiểu Miêu cười rộ lên: