Dịch Giả: htnt2005
- Cuộc thứ năm, đổ đấu thú! Đấu huyền thú!
Chiến Thanh Phong cơ hồ lấy âm thanh nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này! Hiện tại đã là trận quyết chiến cuối cùng, hắn cũng bất chấp cái gì mặt mũi hay không mặt mũi!
Nếu như thua …
Phần hậu quả này, mặc dù là huynh đệ hai người bọn hắn cũng chịu không nổi! Nào còn suy nghĩ cái gì mặc mũi với không mặt mũi chứ!
Hiện tại, duy nhất chỉ có thể trông cậy vào vị Quân Mặc Dạ này cũng không hiểu được những cách ăn chơi của bọn công tử, coi như hiểu được cũng không nên tinh thông, bởi vì huynh đệ chúng ta thật sự thua không nổi mà……
Bất quá, đấu huyền thú cũng cần có nhiều kỹ xảo khống chế trong đó. Cho dù là gian lận làm càn, cũng phải đem lại thắng lợi trong ván cuối cùng này mới được!
- Đấu huyền thú?
Khóe miệng Quân Mạc Tà khẽ nhếch. Thiếu chút nữa mở miệng cười to!
"Này huynh đệ, suy cho cùng tính toán cái gì vậy? Coi như bán đứng gia tộc của mình có vẻ như cũng không cần làm quá đáng như vậy chứ, tới mức trực tiếp chính mình cũng đem đi bán luôn chứ!"
"Ngươi cư nhiên để cho ta một vị vương giả của Thiên Phạt sâm lâm, người mang trong mình thứ toàn bộ huyền thú đều thèm nhỏ dãi "Khai Thiên Tạo Hóa Công" đi đấu huyền thú cùng các ngươi? Trong thiên hạ còn có chuyện tình tốt như vậy dâng tới cửa sao?"
- Không sai! Chúng ta muốn đấu huyền thú!
Chiến Thanh Phong trong mắt đã thấy tơ máu ẩn hiện! Liên tiếp bốn đổ cuộc, thật sự là thua rất uất ức, vừa rồi y đã cố kiềm nén bản thân mình không nổi điên lên: Rõ ràng là đã nắm chắc thắng lợi ở các trận đó. Nhưng không hiểu sao ngược lại còn bị đối phương phản kích?. Cuối cùng lại lỗ vốn nặng…
Hắn thậm chí có một loại trực giác khó thể tin được: Vô luận chính mình muốn âm mưu gì cũng đều nằm trong dự liệu của đối phương, đều bị đối phương đùa bỡn trong lòng bàn tay! Cái này cũng không giống mình bố trí âm mưu mà ngược lại giống như mình đang lao đầu vào cạm bẫy Quân Mặc Dạ bày sẵn!
- Đấu huyền thú ta cũng không phản đối… Bất quá huyền thú đấu như thế nào đây? Còn nữa, ta không có huyền thú a…
Quân Mạc Tà lúc này thật sự không hiểu nhiều lắm.
Quân đại thiếu gia quả thực trên thực tế là vương giả Thiên Phạt sâm lâm không ngoa. Nhưng đối với cái gọi là đấu huyền thú quả thực là dốt đặc cán mai!
- Ta sẽ cho người đem huyền thú lại đây. Yên tâm, chúng ta so thể hình cùng kỹ xảo, huyền thú chỉ có phẩm cấp khá thấp, nếu là phẩm cấp cao, chỉ bằng khí thế là có thể so thắng bại căn bản không cần phải so đấu…
Chiến Thanh Phong nói:
- Về phần huyền thú tham gia so đấu huyền thú. Toàn bộ đều đến từ đấu thú trường. Cũng không phải do ta và ngươi nuôi nấng, nếu không cũng mất đi tính công bình…
- Nói như vậy, Quy tắc chung là ta và ngươi đều cùng tự chọn lựa một con, để chúng tiến hành quyết đấu một trận?
Quân Mạc Tà hỏi.
- Không sai!
Chiến Thanh Phong cười lạnh nói:
- Chớ có trách ta không nhắc nhở ngươi. Chọn lựa huyền thú cũng là một môn học vấn. Nếu thua cũng chỉ có thể trách mình ánh mắt không tinh. Nếu ngươi có thắng, cũng chỉ là do vận khí. Bởi vì huyền thú một hồi mang tới phần lớn có bộ dạng giống nhau như đúc, kích thước lớn nhỏ như nhau, phẩm cấp cũng y hệt như nhau. Thậm chí, ngay cả màu lông cũng giống y như vậy. Ta thật sự vô cùng muốn biết vận hạn của Mặc đại thiên tài có hay không mãi mãi may mắn a!