Dịch Giả: Phùng đệ!
Chiến Ngọc Thụ không khỏi đắc ý cười:
-" Tên này vốn dĩ là một kẻ nghèo hèn, nếu đụng vào cá cược, thì với tâm tính và trình độ của hắn khẳng định không theo nổi. Thậm chí là cho hắn gặp may mắn mà qua được thì vẫn còn trường đấu thú cuối cùng. Mấy trò đá gà đấu chó, chỉ là trò tiêu khiển ăn chơi trác táng, cứ để bình thường đi không cần lo lắng gì. Đấu thú thì cứ trực tiếp dùng Huyền Thú đi!"
-" Hai trận quyết thắng thua. Bài bạc, đấu huyền thú? Cách hay lắm!"
Tinh thần Chiến Thanh Phong không khỏi hưng phấn.
Cách này của Chiến Ngọc Thụ không khỏi có phần quá đáng.
Ai mà chẳng biết. Cầm kỳ thư họa thi từ ca phú vốn dĩ là những thứ thanh nhã, chan chứa tình càm. Mà cờ bạc, với đá gà đấu chó chọi dế lại là những thứ ăn chơi. Mà phải là những kẻ ăn chơi trác táng lắm mới thạo được mấy trò này, và thường những tên này chả biết gì về mấy thứ cầm kỳ thi họa. Mà đa số những người cho mình thanh cao, gia giáo nghiêm khắc thì cơ bản chẳng có cơ hội nào để tiếp xúc với những trò đỏ đen mờ ám này.
Đây vốn gì là hai thứ thuộc về hai thế giới khác biệt.
Mà nghe đồn, Mặc Quân Dạ vốn dĩ xuất thân chẳng giàu có gì, có thể học được nhiều thứ như vậy. Tin chắc đã lấy hết khả năng của hắn ra rồi, nếu có thể qua được mấy trò ăn chơi này của con nhà giàu. Thì là chuyện không thể xảy ra được.
Đây tuyệt đối là chuyện không thể nào!
Trên đời này, nước và lửa không thể hòa vào nhau, thiện ác chẳng thể ở chung nơi, một người không thể thứ gì cũng biết được?
Trong lòng đã quyết ý. Nụ cười trên mặt Chiến Thanh Phong nở một cách nhẹ nhõm.
Hắn liền đứng dậy, cười nói:
-" Mặc huynh quả là kỳ tài ngất trời. Liên tục đều chiến thắng. Chiến mỗ không khỏi bái phục sát đất. Tiếp theo, tại hạ cũng không muốn làm lãng phí thời gian của Mặc huynh nữa, nên chúng ta cứ lấy hai trận tiếp theo quyết thắng thua đi. Trong hai trận cuối, nếu Mặc huynh thắng thì đưa ra điều kiện gì chúng ta cũng chấp nhận. Nếu như Mặc huynh thua, thì cũng phải làm tương tự như thế. Được chứ? Về phần đánh cuộc thì cũng tính y như những trận trước. Như thế nào?"
-" Đấu hai trận? Cụ thể là đấu cái gì?" Quân Mạc Tà không khỏi nghiêng đầu suy ngẫm, vừa nhìn cái bộ dáng không lộ ra vẻ gì của thằng này, không biết lại chơi chiêu gì đây?
-" Trận đầu, chúng ta đánh bạc!" Chiến Thanh Phong vừa nói ra những lời này khiến mọi người choáng váng muốn ngã. Một vị Chiến đại công tử văn vẻ phong lưu, khiêm tốn nhã nhặn, hôm nay lại có thể lấy đánh bạc ra để quyết thắng thua.
….Ta đang nghe lầm sao? Ta đang nằm mơ sao, hôm nay sao gặp toàn những việc kỳ lạ chấn động thế này!
(NBV: Đảm bảo hơn nửa số độc giả cũng té ghế khi nghe vụ này)
Miêu Tiểu Miêu có chút ngoài dự tính. Nhưng nàng chỉ thoáng liên tưởng, đã biết rõ ý đồ của huynh đệ Chiến gia. Lông mày nàng không khỏi dựng lên. Căm hận mà chửi một tiếng:
-" Đê tiện!"
-" Đánh bạc?" Quân Mạc Tà nhíu mày: "thằng này không phải là nhìn ra chân thân của mình. Giờ lại chuyển qua bợ đít ngựa cho mình sao? Mình rành cái gì nhất hắn lại chuyển qua đấu cái đó là sao? Thật sự là trúng tủ mà, lúc nãy, mình thật sự sợ tên tiểu này khiến ta cùng so thư pháp với người khác. Tài nghệ của anh chỉ là thượng thừa thôi, còn xa mới là đại gia…."