Biên Dịch: Ursa
- Vừa rồi Mặc huynh cũng đã từng nói qua, trong quá trình đối dịch, tiền bối kì thánh đã từng tặng vị huynh đài này một bộ vế đối trên, dù sao thì cũng không có đề mục nào tốt, chúng ta hay là mượn vế trên này của kỳ thánh tiền bối, cùng Mặc huynh tỉ thí, nếu Mặc Huynh có thể đương trường đối được vế trên, trận này coi như chúng ta thua? Như vậy chẳng phải là gọn gàng sao?
Chiến Ngọc Thụ vô cùng hùng hồn nói:
- Ngọc thụ chủ ý của đệ tuyệt lắm
Chiến Thanh Phong liên tục gật đầu:
- Cứ như vậy đi
Huynh đệ bọn hắn kẻ xướng người họa, người ngoài không có một lời, cũng chỉ có hai người bọn hắn tự quyết định, không ngờ lại có thể sắp xếp đề mục của trận thứ ba!
Bao gồm cả Quân Mạc Tà cùng Miêu Tiểu Miêu bên trong, tất cả mọi người đều có cảm giác trợn mắt há hốc mồm: cái này cũng quá vô sỉ đi? Vô sỉ đến mức này quả thực đã không còn là cảnh giới nữa mà đã trực tiếp biến thành lĩnh vực!
Việc có đối được hay không chưa nói đến, vế trên này là người ta nói ra, các ngươi lúc này lại mượn vế trên để làm khó người ta? Cái này cũng thật quá tài tình đi
- Làm sao có thể như vậy được!
Miêu Tiểu Miêu mặt đỏ bừng:
- Vế trên vốn là do Mặc huynh nói ra, nếu hắn lấy vế này làm đề mục để thi cùng các ngươi, còn có thể chấp nhận được, hiện giờ các ngươi không ngờ lại dùng đề mục này để tỉ thí cùng hắn… Chiến Ngọc Thụ ngươi còn biết hai từ nhục nhã viết như thế nào không?
- Tiểu Miêu muội muội lời ấy sai rồi
Chiến Thanh Phong mỉm cười nói:
- Cái này vốn là kỳ thánh lão nhân gia lấy làm đề mục cho Mặc huynh, chúng ta chính là đang hoàn thành tâm nguyện của lão nhân gia, mong đợi Mặc huynh có thể sớm đối được mà thôi, lúc này lấy ra làm đề mục, bất quá cũng chỉ làm Mặc huynh tặng thêm ba phần động lực, tin tưởng rằng Mặc huynh có thể hiểu được tâm ý của huynh đệ chúng ta….
- Hmm, nói như thế các ngươi chính là đang làm chuyện tốt? Kỳ thánh Hoa Vô Thác với cả Mặc huynh hẳn là còn phải cảm tạ hai huynh đệ các ngươi? Thật sự là lẽ nào lại như vậy!
Miêu Tiểu Miêu giận quá hóa cười.
- Vị tất! Cảm kích, chúng ta không cần. Chỉ cần Mặc huynh đối ra vế dưới là được, hoàn thành tâm nguyện của kỳ thánh lão nhân gia, coi như chúng ta tiếp tục thua một ván cũng không có vấn đế gì
Chiến Ngọc Thụ cười hắc hắc, mặt trơ trán bóng nói
- Không ngờ ngươi lại có thể vô sỉ đến mức này, coi như là để cho ta mở rộng tầm mắt một lần! Quả nhiên nhân chí tiện (người vô cùng hèn hạ), chính là thiên hạ vô địch!
Miêu Tiểu Miêu vô cùng khinh bỉ nói:
- Huyễn phủ Chiến gia, từ nay về sau chính là danh chấn huyễn phủ. Quả nhiên là đáng mừng
Khi Chiến Ngọc Thụ nói ra phương pháp tỷ thí kia, Quân Mạc Tà cơ hồ bật cười
Mẹ nó, các ngươi thật sự là…! Ta nói không đối được, các ngươi liền thực sự tin tưởng?
Vế đối trên, nhìn thoáng qua chứng thật tuyệt đối không phải giả, nhưng bản thân ta mang theo năm nghìn năm lịch sử Trung Hoa, nhân tài xuất hiện lớp lớp, kỳ thật sau khi có vế trên, không bao lâu sau đã có người đối được, thậm chí nếu không vội vàng, suy ngẫm thật kỹ, quả thực cũng không hề làm khó người ta! Các ngươi hai cái bổng chủy! Lại tự cho là đắc kế bổng chùy( ặc câu này ý nghĩa là nó ngu mà còn tỏ ra nguy hiểm đó)