Biên Dịch: Ursa
Hiện tại Tề Vạn Kiếp không cần nói tới việc có tiếp tục cùng Quân Mạc Tà chơi cờ hay không, tin tưởng cho dù đổi lại bất cứ kì thủ nào trong Huyễn Phủ, Tề Vạn Kiếp cũng sẽ chắc chắn thất bại
Hắn lại gục đầu xuống, nhìn vào bàn cờ các quân cờ hắc bạch đan xen chằng chịt trong nhất thời mất hết can đảm!
Tùy tiện đẩy bàn cờ một cái, sau đó cúi đầu thật sâu, giọng nghẹn ngào nói:
- Ta……… nhận thua
Những lời này vừa nói ra, toàn trường đều lâm vào khiếp sợ!
Ngay từ đầu ván cờ, Quân Mạc Tà đã chèn ép Tề Vạn Kiếp, Tề Vạn Kiếp từ đầu tới cuối buộc lòng phải đỡ công, không có chút lực hoàn thủ nào! Đến lúc này thế cờ đã vào quỹ đạo, hơn nữa song phương cũng đều tung ra toàn bộ kỳ chiêu
Lúc này đây không phải cá chết chính là lưới rách!
Sinh tử thắng bại, sắp rõ ràng!
Nhưng Tề Vạn Kiếp lại đúng lúc này nhận thua!
Nhìn kĩ thế cục trên bàn cờ, chứng thật là quân đen chiếm ưu thế tương đối lớn, hơn nữa đang toàn diện công kích, nhưng quân trắng vẫn một mực phòng thủ, căn cơ thâm hậu, cho dù cầu thắng là việc xa vời, nhưng nếu tiếp tục cố thủ, chờ đợi cơ hội, vị tất hoàn toàn không thể lật ngược tình thế.
- Không ngờ Tề Vạn Kiếp lại chịu thua đúng lúc này, chẳng lẽ hắn đã tính ra toàn bộ các nước cờ cho đến hồi kết? Cho nên mới nhận thua trước?
************
Tề Vạn Kiếp mờ mịt ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng, đột nhiên trầm thấp nói:
- Ta quả thực không phải đối thủ của hắn, ván cờ này vốn không nên mở, bởi vì còn chưa bắt đầu, ta đã bại rồi! Mang tham niệm để chời cờ, chính là điều tối kị của một kỳ thủ! Tâm tình bất ổn, ván cờ sao có thể hoàn mĩ! Mặc huynh thật cao minh, tại hạ cam bái hạ phong! Thua tâm phục khẩu phục!
Quân Mạc Tà khẽ thở phào một hơi, ván này thắng được quả thực không dễ dàng, tâm lưc hao phí so với một hồi đại chiến còn lớn hơn mấy lần. Bất quá, hết thảy vẫn có thể nói là ở trong dự liệu.
Từ khi Quân Mạc Tà bắt đầu kể cố sự kia, Tề Vạn Kiếp vẫn không hề cắt ngang, có thể nói kết cục của hắn đã được chú định rồi! Nhưng hắn vẫn gắng gượng dựa vào kiến thức uyên thâm mà ương ngạnh tham gia ván đấu
Quân Mạc Tà cố ý nói ra vế trên, lại chính mình thừa nhận đối không ra vế dưới, chính là gieo xuống tâm ma trong lòng Tề Vạn Kiếp
Ngay từ lúc Tề Vạn Kiếp mới xuất hiện, Quân Mạc Tà đã nhận rõ bản chất của người này, đã có thể vạch ra phương án đối phó với hắn như thế nào!
Người này, hám danh! Hơn nữa, hư ngụy
Tính cách như vậy, hơn thua rất nặng!
Nói đến Tề Vạn Kiếp cũng là thiên phú dị bẩm, trên kỳ đạo lại càng đạt đến đỉnh điểm, thiếu niên đắc chí, tự nhiên khó tránh có chút tự cao kiêu ngạo, cái này vốn là bệnh chung của thiếu niên nhân không có gì đáng trách, nhưng cũng bởi vậy mà tạo cho hắn cá tính mắt để cao quá đỉnh đầu
Trên thế gian này, nếu nói còn có một người khiến Tề Vạn Kiếp sinh kính ý, như vậy chỉ có Kỳ thánh Hoa Vô Thác mà thôi!
Những người khác, coi như Cửu U Đệ Nhất quay lại thế gian cũng chưa chắc có thể khiến hắn động dung!