(Vua cờ).
Dịch Giả: Nguyenbaviet.
Về phần Miêu Tiểu Miêu, mỗi câu thơ hiện ra trước mắt nàng khiến nàng không khỏi ngây ngốc….
"- Nhất niên tam bách lục thập nhật, phong đao sương kiếm nghiêm tương bức;
minh mị tiên nghiên năng kỷ thì, nhất triêu phiêu bạc nan tầm mịch.
………
Thiên tẫn đầu, hà xử hữu hương khâu?
Vị nhược cẩm nang thu diễm cốt, nhất hoài tịnh thổ yểm phong lưu; chất bản khiết lai hoàn khiết khứ, cường vu ô náo hãm cừ câu.
Nhĩ kim tử khứ y thu táng, vị bặc y thân hà nhật tang?"
-------
Một năm, có ba trăm sáu mươi lăm ngày, nhưng hầu hết chỉ toàn là sương và gió như những ngọn đao lưỡi kiếm tàn phá loài hoa và cả lòng người, khoảng thời gian ấm áp tươi sáng phỏng được bao lâu.
…….
Sầu vì thương xuân, vì tiếc xuân. Thương xuân sao tới mau thế, tiếc xuân sao đi mau thế. Đến cũng như đi, không thấy một tiếng nói gì. Hôm qua nghe tiếng hát, tưởng như tiếng nói của muôn loài hoa. Hoa đã tàn rồi, hồn hoa cũng không ở lại nữa.
--------
"Y kim táng hoa nhân tiếu si, tha niên táng y tri thị thùy? Thí khán xuân tàn hoa tiệm lạc, tiện thị hồng nhan lão tử, thì; nhất triêu xuân tẫn hồng nhan lão, hoa lạc nhân vong lưỡng bất tri!"
- Nay đem chôn những cánh hoa tàn mà lòng càng thấy xót xa. Nhìn xuân đi hoa rụng, chợt nghĩ đến lúc tàn tạ của kiếp hồng nhan.
Một ngày nào đó, mùa xuân của cuộc đời đi qua, nhan sắc về chiều. Hoa rụng, người không còn, ai sẽ thương ai?
-----------
Từng chữ viết ra, đôi mắt Miêu Tiểu Miêu lúc này đã ngấn lệ, tựa như trước mặt nàng là một cô gái gầy yếu bệnh tật, cố gắng dùng thân thể gầy yếu của mình nhặt từng cánh hoa rơi trong đất. Sau đó lại đem từng cánh từng cánh hoa rửa sạch rồi đặ vào trong túi hương, rồi nhẹ nhàng chôn hoa vào trong lòng đất, cuối cùng nàng cũng hóa thành một mảnh hương hồn………
Trong lúc này, Miêu Tiểu Miêu lờ mờ nhận thấy cô gái kia chính là bản thân nàng:
- Ta mặc dù không bệnh tật như nàng, nhưng sinh sống trong Huyễn phủ này không lúc nào thoát được cảnh đấu đá quyền lực, khó đảm bảo được một ngày nào đó phải sa vào chuyện cưới hỏi vì lợi ích của gia tộc, bị bắt gả cho một kẻ mình hoàn toàn không thích, thậm chí là cực kỳ chán ghét….
Nếu là như vậy, thật đúng là không bằng:
Vị nhược cẩm nang thu diễm cốt, nhất hoài tịnh thổ yểm phong lưu; chất bản khiết lai hoàn khiết khứ, cường vu ô náo hãm cừ câu.
(Nay đem chôn những cánh hoa tàn mà lòng càng thấy xót xa. Nhìn xuân đi hoa rụng, chợt nghĩ đến lúc tàn tạ của kiếp hồng nhan.)
Đang lúc mọi người đắm chìm vào trong không gian nghệ thuật đẹp đẽ của những câu thơ, đột nhiên một tiếng tiêu tựa như từ chân trời truyền đến, nhẹ nhàng mà mênh mông….
Táng hoa ngâm!
Một khúc Táng hoa ngâm, trăm người cùng cảm thấy thương tâm.
Tiếng tiêu nức nở như vừa khóc vừa kể lại, kể lại cảnh đẹp muôn hồng nghìn tía, trăm hoa khoe sắc mang đến ngàn loại cung bậc cảm xúc khác nhau. Từng cơn gió cứ lướt qua, để lại trong lòng người xem chút vấn vương rồi lại vô tình bay đi. Cuối cùng mọi thứ trở thành hư vô, đều từ từ tan biến.
Khúc nhạc kết thúc đã một hồi lâu, nhưng không một ai lên tiếng nói chuyện. Tựa hồ như tiếng tiêu tuyệt vời kia vẫn đang lượn lờ quanh đây, thật gần mà cũng thật xa xôi diệu vợi.
- Ôi….., khúc nhạc này……
Một vị nhạc sỹ kìm lòng không đặng đưa tay lên xoa xoa đôi mắt của mình, trong đôi mắt ấy rõ ràng đã ngân ngấn nước mắt:
- Quả thật quá tuyệt vời, giống như khúc nhạc ở trên trời vang xuống. Những con người tầm thường như chúng ta cả đời có thể nghe được một lần, cũng có thể nói sống không uổng kiếp người!