Dịch Giả: Nguyenbaviet.
Cái này thật sự là quá càn quấy, vừa rồi nhân vật chính là Lâm Thanh Âm cũng đã mở miệng nhận thua, các vị trọng tài cũng đã ra kết quả. Vậy mà còn mở mồm làm loạn như vậy thì cũng thật quá đáng. Giờ bắt Quân Mạc Tà đàn một khúc nhạc cao hơn khúc Toái Tâm Ngâm thì lại càng vô sỉ. Vừa rồi Quân đại thiếu gia nhà ta mới nói rõ rằng khúc nhạc này đã đến cảnh giới tận thiện tận mỹ rồi, chỉ vướng mắc ở chỗ tâm cảnh của người biểu diễn chưa đủ tầm nên còn chút sai sót mà thôi. Giờ có thằng mở miệng yêu cầu Quân Mạc Tà biểu diễn một khúc cao cấp hơn nữa thì rõ ràng là ép người quá đáng!
- Thắng bại rõ ràng, các ngươi chẳng lẽ còn muốn quấy rối sao?"
Lông mi Miêu Tiểu Miêu đã dựng ngược, trong đôi mắt phượng tỏ ý như muốn giết người, biểu hiện rằng cô nàng đã giận đến mức khó mà nhịn nổi!
- Ngay cả nhạc cụ hắn cũng chẳng sờ đến, sao có thể nói là thắng bại đã rõ ràng được?
Cái giọng nói kia một lần nữa lại vang lên không bỏ qua.
Thần niệm của Quân Mạc Tà đã sớm phát hiện ra cái thằng khốn nạn kia rồi. Thằng khốn kia chui lủi trong đám đông, dấu đầu sau lưng một người khác, vừa cúi đầu vừa gân cổ lên rống.
Thông thường những lời này phải do một nhân vật đường hoàng bước ra, sau đó gân cổ lên đỏ mặt tía tai bức xúc phẫn nộ nói ra. Có điều bộ dáng của thằng khốn này rõ ràng đang chột dạ, e sợ người khác phát hiện ra hắn.
Khuôn mặt Chiến Thanh Phong cũng chẳng thay đổi gì, nhưng trong mắt hắn hiện rõ vẻ đắc ý. Tên khốn kia là do hắn an bài trước, lỡ như Mặc Quân Dạ mà thắng thì kiếm bằng được cái lý do nào đó mà phá đám, bới lông tìm vết, trứng cũng phải tìm ra xương, cỡ nào cũng phải hoàn thành nhiệm vụ lật ngược vấn đề đối với Mặc Quân Dạ!
Thần niệm của Quân Mạc Tà quét qua một lần là đã hiểu rõ ràng mọi chuyện. Trong lòng Tam thiếu nhà ta đang cười lạnh, thầm nghĩ không biết một khi bọn chúng biết cái khúc tiếu Ngạo Giang hồ mà vị Đông Phương Đại Thư kia biểu diễn ở Đạn Quan Lâu trong Cúc Hoa thành là do Tam thiếu nhà ta biểu diễn thì …. Chỉ sợ tuyệt đối sẽ không vội vội vàng vàng mà dâng cơ hội biểu diễn cho mình như vậy. Toái Tâm Ngâm quả thật coi như là gần đạt mức tận thiện tận mỹ, nhưng cái Hoàn mỹ kia cũng phân làm ba bảy loại khác nhau……
- Có cái gọi là lẽ phãi nằm trong lòng mình, nếu đã có người đưa ra nghi ngờ, vậy thì ta cũng biểu diễn thêm cho mọi người một khúc vậy. Miễn cho có người tìm xương trong trứng, bám dai như đỉa thì không hay ho gì! Ngươi thấy ta nói như vậy có được không, Chiến đại công tử?
Quân Mạc Tà cười như không cười hỏi Chiến Thanh Phong
- Đương nhiên là vậy, muốn có thắng lợi tất phải thể hiện thực lực chân chính áp đảo mới được!
Chiến Thanh Phong khẽ cười nói:
- Muốn biết rõ thắng thua cũng không phải nhờ vào mấy câu cửa miệng là được.
- Đúng vậy, nhưng nếu muốn đổi bại thành thắng cũng không phải nhờ vào miệng mồm là được.
Quân Mạc Tà cười hắc hắc nói:
- Càng không có khả năng dựa vào một ít thủ đoạn mờ ám, dùng mấy thằng không dám lộ mặt ra với đời để làm. Vị nhân huynh vừa mới nói chuyện kia, đã có gan mở miệng sao lại không dám đứng ra đây. Ta dám cam đoan, ta tuyệt đối sẽ không truy cứu, vô luận là lời ngươi nói là ý kiến cá nhân hoặc là do người khác muốn ngươi nói thay!
Những lời này vừa thốt ra, Miêu Tiểu Miêu đã bật cười khúc khích. Lấy thực lực của nàng tự nhiên cũng đã phát hiện ra thằng khốn kia. Mà Quân Mạc Tà cùng Chiến Thanh Phong giương thương múa kiếm cũng làm cho nàng nhìn thấu hết mọi việc đang xảy ra.
Từ lúc đến chỗ này đến giờ cũng không thấy Chiến Thanh Phong cùng tên khốn kia nói với nhau 1 câu gì, xem ra thằng khốn kia quả nhiên là do Chiến Thanh Phong bố trí sẵn. Không thể tưởng tượng được hắn quả thật là người lo xa nghĩ rộng, suy nghĩ chặt chẽ tới tận bước này. Chưa tính đường thắng mà đã lo sắp xếp sẵn trước sao cho mình không thua rồi.
Nhưng cũng vì vậy mà lòng phòng bị của nàng đối với Chiến Thanh Phong càng sâu hơn! Có thể thấy được những gì trước đây hắn làm, những hành động khiến mình cảm thấy ấm áp kia chẳng phải đều là do hắn tỉ mỉ sắp xếp sẵn hay sao?
Hắn khổ tâm sắp sếp mọi chuyện như vậy đối với mình, rốt cuộc là hắn muốn cái gì? Hoặc là…. Chiến gia muốn làm cái gì?
ở trong suy nghĩ lúc này của Miêu Tiểu Miêu, lần đầu tiên đem vấn đề này nâng cao tới tầm cả một gia tộc Chiến gia, trong lòng nàng bất giác đã nổi sóng!
(NBV: Người ta nói yêu là ngu đi, ai ngờ cô nàng này lại bắt đầu "khôn ra")
- Lâm huynh, tiểu đệ vốn không nghĩ tới sẽ có buổi gặp mặt hôm nay nên cũng không mang theo nhạc cụ bên mình, đành phải mượn cây ngọc tiêu của huynh dùng một lát vậy!