Dịch Giả: Trảm Phong.
Một lúc sau, Lâm Thanh Âm vẫn đứng ngơ ngác tại chỗ, sắc mặt không chút biến đổi, chỉ có đôi mắt lộ vẻ mờ mịt, ngọc tiêu vẫn để trên môi như đang thổi tiêu, sự bi thương không chút tiêu tán.
Một khắc lặng như tờ!
Thật lâu sau, Lâm Thanh Âm buông tay xuống, tựa như mất hết can đảm nói với Quân Mạc Tà:
- Mặc huynh, trận đầu này ta không yêu cầu Mặc huynh cùng ta tỷ thí tuyệt kĩ thổi tiêu, chỉ muốn hỏi huynh, khúc Toái Tâm Ngâm của ta thế nào? Khuyết điểm ở đâu? Vì sao lại thế? Nếu có thiếu sót làm sao để bổ khuyết đây? Sau này ta phải đi con đường nào?
Lúc Lâm Thanh Âm nói ra "không yêu cầu Mặc huynh cùng ta tỷ thí tiêu kĩ", lúc nói ra thần sắc Chiến Ngọc Thụ căng thẳng, trong mắt lóe lên vẻ âm tàn,nhưng nghe đến câu sau thì liền khựng lại.
Khi hắn nghe tới mấy vấn đề này của Lâm Thanh Âm thực là cố ý làm khó dễ, trong lòng ai cũng đều có chuyện xưa, nhất thời tức cảnh sinh tình, linh cảm ùa tới mới có thể sáng tác.
Một khúc mới vừa nghe qua liền hỏi khúc này vì ai mà làm? Trước kia Mặc Quân Dạ cũng chưa từng gặp Lâm Thanh Âm, sao hắn biết làm vì ai? Không phải làm khó thì là gì?
Ngay cả khuyết điểm ở đâu… làm sao bổ khuyết, càng nói càng vô căn cứ. Chiến Ngọc Thụ tự xưng là tuổi trẻ tài cao, với nhạc lý cũng rất có kiến giải, tự thấy một khúc này hay nhất trong đời mình, đã như vậy còn muốn hỏi khuyết điểm ở đâu?
Nếu nhất định phải hỏi khuyết điểm, ngoài người biên soạn ra, những kẻ khác căn bản tâm cảnh không hợp, thứ này tâm tình hơi thiếu một chút đã cách biệt một trời, Mặc Quân Dạ làm sao mà biết chứ?
Còn cả câu sau cùng, sau này đi con đường nào… Đây lại càng khó. Bản thân chuyên tâm học âm nhạc, con dường chẳng lẽ còn không rõ? Giống như "giờ phút này hỏi ra, lại tựa như không muốn tiếp tục…trong lĩnh vực này càng thêm đắc ý.
Như vậy thì con đường sau này càng khó nói.
-" Xem ra người này còn chưa quên lời cảnh cáo của ta! Ta xem thử ván này Mặc Quân Dạ làm thế nào."
Chiến Ngọc Thụ có chút đắc ý trong lòng.
Kỳ thực không riêng Chiến Ngọc Thụ nghĩ như vậy, ngoài hắn ra thì những người trong nghề cũng đều nghĩ theo lối đó. Nhất thời nhìn Lâm Thanh Âm với ánh mắt khâm phục, tên này mới chân chính là chó biết cắn người, không cần biết sủa bậy, chỉ cần lúc trước thì giành cảm tình thật tốt, sau đó mới cắn một phát, cái này cũng đủ trí mạng…
Sai đó quay nhìn vị Mặc đại thiên tài Không Linh Thể Chất vẻ mặt suy tư, tất cả mọi người cảm thấy vui sướng khi có kẻ gặp họa. Vả lại còn muốn xem hắn trả lời ra sao. Thậm chí còn có chút tiếc nuối, tràng diện lớn như vậy mà một ván trực tiếp liền xong, không thể xem náo nhiệt!
Vị giám khảo nhạc lý ngồi trên đài hiện ra vẻ mặt tươi cười...
Những người này không biết, ván này nhìn như Lâm Thanh Âm làm khó, kì thực đã xuống nước, người không chìm đắm trong âm nhack sẽ không rõ. Bởi vì toàn bộ khúc nhạc đều theo tiếng tiêu nói cho Quân Mạc Tà!