Dịch Giả
- Tại sao cứ phải ở đây tranh cãi, chỉ cần sau này không làm trái lời thề, sợ gì lời thề ác độc! Còn nữa, điều kiện c*̉a ta thật sự hà khắc sao? Ta đã nói ra điều kiện c*̉a mình rồi, mà điều kiện của các ngươi, đến lúc các ngươi cần mới nói ra, và ta lại không được phép cự tuyệt! Vậy hỏi thử xem, mọi người ở đây đều là người sáng suốt, suy nghĩ một chút là biết điều kiện c*̉a ai mới hà khắc! Vừa rồi Nhị đệ ngươi nói cái gì, hắn không phải lấy danh dự c*̉a Chiến gia ra thề, nếu ta không đồng ý cuộc chiến này, từ đó về sau những người Phiêu Miểu Huyễn Phủ tuyệt đối sẽ không cho ta có ngày tháng yên ổn sao! Nói đến bá đạo, ai mới là người ba đạo hơn?
Quân Mạc Tà tiếp tục công kích.
- Ta, lời vừa rồi c*̉a ta không phải có ý đó, ta vừa rồi chỉ sợ Mặc huynh không chịu nghênh chiến, mà nhất thời nói sai, Chiến gia ta trên có trưởng bối, dưới có huynh trưởng, Chiến Ngọc Thụ ta có tư cách gì mà đại biểu cho Chiến gia, tuyệt đối không có ý tứ áp bức Mặc huynh. Nhưng mà, chiến cuộc hôm nay có liên quan đến cả gia tộc Chiến gia ta, và c*̃ng có quan hệ đến tương lai c*̉a các nhân tài Huyễn Phủ, nếu huynh không có ý tránh né cuộc chiến này thì không cần phải nói lời tiểu nhân như thế!
Chiến Ngọc Thụ c*̃ng coi như nhạy bén, nháy mắt đã thay đổi chủ đề.
- Tiểu nhân? Ai là tiểu nhân, tin chắc rằng các vị ở đây c*̃ng đã sớm rõ ràng! Ta c*̃ng chỉ nói lại một lần nữa, chỉ cần các ngươi đáp ứng điều kiện ta vừa đưa ra, lần tỷ thí này lập tức có thể bắt đầu, vẫn là câu nói đó, quyền quyết định vẫn trên tay huynh đệ các ngươi, ta c*̃ng hiểu các ngươi chậm tỏ thái độ, chỉ vì các ngươi tự biết bản thân mình không đủ trọng lượng, c*̃ng tự hiểu mình không có khả năng này…
Quân Mạc Tà cười lạnh một tiếng:
- Ta nói hai ngươi ở Chiến gia cũng chỉ là những tên tiểu tốt mà thôi, các người lại không chịu thừa nhận; lại còn nói ở Chiến gia thế này thế nọ… Bây giờ lại đứng ở đây la ó, ta chỉ yêu cầu tư cách tiến vào dược viên, vậy mà hai vị công tử đây lại không dám lập tức đáp ứng… Các ngươi còn đứng ở đây khoác lác làm gì! Ta thật sự hoài nghi những lời lúc nãy các ngươi hứa hẹn liệu có bao nhiêu thứ có thể thực hiện! Ta thật sự là … hứ…
Giờ phút này Quân đại thiếu làm sao có thể buông tha, dùng một loại ánh mắt khinh bỉ đến cực điểm nhìn hai người này, giống như là thấy được mấy thằng lưu manh khố rách áo ôm lăn lóc giữa đường:
- Hai huynh đệ các ngươi còn muốn nói điều kiện với ta sao? Các ngươi xứng à? Các ngươi hướng tới một ngươi có Không Linh Thể Chất hiếm có này mà ra điều kiện à, chẳng lẽ các ngươi không cảm thấy nhục nhã sao? Các ngươi vọng tưởng dễ dàng chiếm được tiện nghi trên người một đại thiên tài sao? Quả thật chính là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Ta thật sự nhìn lầm các ngươi rồi! Ta khinh haha ta khinh haha ta khinh…
Tức thì vang lên một trận xôn xao, hai huynh đệ Chiến gia mặt đỏ tía tai, thúc thủ vô sách, không biết nói gì nữa.